Chương 8: Đầu gối quỵ ngã của kẻ phản bội và sắc lệnh C03

Tiếng còi xe cảnh sát rú vang inh ỏi bên ngoài cổng Trung tâm Triển lãm Phú Mỹ Hưng, xua tan hoàn toàn không khí xa hoa giả dối bên trong.

Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.

Điều tra viên cao cấp bước lên sân khấu triển lãm, dõng dạc đọc to quyết định đóng dấu đỏ chói lòa.

"Phạm Đức Hùng! Đặng Quốc Bảo! Các anh bị khởi tố khẩn cấp và bắt tạm giam vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, gian lận tài chính quy mô lớn và vi phạm nghiêm trọng luật sở hữu trí tuệ quốc gia!"

Chiếc còng số tám sáng loáng lạnh lùng bập vào tay Phạm Đức Hùng trước sự chứng kiến của hàng trăm ống kính phóng viên và đài truyền hình.

Phạm Đức Hùng run rẩy quỳ sụp hai đầu gối xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo, miệng lảm nhảm xin tha thứ trong tuyệt vọng.

Lâm Mỹ Hạnh khóc lóc thảm thiết chạy đến ôm lấy chân Trần Hoài Nam, đôi mắt đỏ hoe đầy sự hối hận muộn màng.

"Hoài Nam... em sai rồi! Xin anh hãy cứu lấy gia tộc... em vẫn còn yêu anh... hãy cho em một cơ hội quay lại!"

Nam cúi đầu nhìn vị hôn thê cũ đầy khinh bỉ, khẽ rút chân ra khỏi vòng tay của cô ta.

"Cơ hội? Từ ngày cô đứng nhìn tôi bị ném ra ngoài mưa lạnh và giẫm nát chiếc nhẫn đính hôn, tôn nghiêm của tôi đối với cô đã chết!"

"Pháp luật sẽ đưa ra phán quyết công bằng nhất cho sự phản bội và lừa lọc của các người!"

Đám bảo vệ và cảnh sát nhanh chóng áp giải Phạm Đức Hùng, Đặng Quốc Bảo và Lâm Mỹ Hạnh lên xe đặc chủng.

Chiếc xe cảnh sát hú còi lăn bánh khuất dần vào màn đêm, kết thúc một chương đen tối của những kẻ tham lam lừa đảo.

Khán phòng dần yên tĩnh trở lại, Trần Hoài Nam đứng bên cạnh Trịnh Hoàng Yến dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ ấm áp.

Yến mỉm cười, trao cho anh bức họa "Bản Sắc Nam Phương" đích thực do chính đôi tay hồi sinh của anh phục chế hoàn mỹ.

"Chúc mừng anh, nghệ nhân Trần Hoài Nam! Di sản sơn mài truyền thống trăm năm của Việt Nam đã thực sự trở về đúng chủ nhân của nó."

Nam nắm chặt bàn tay ấm áp của Hoàng Yến, nhìn về phía chân trời bình minh tươi sáng đang ló rạng bên sông Sài Sòn.

"Cảm ơn em, Hoàng Yến. Hành trình mới của chúng ta bây giờ mới thực sự bắt đầu!"

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...