Chương 2: Độc dược hóa chất và phương thuốc giữ tay

Căn phòng trọ mười hai mét vuông nằm sâu trong con hẻm nhỏ dột nát ở ngoại ô Thủ Dầu Một ngập tràn mùi cồn y tế và tiếng mưa rơi rỉ rả trên mái tôn rỉ sét.

Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.

Trần Hoài Nam ngồi gục đầu trên chiếc giường tre cũ kỹ, nhìn bàn tay phải tàn phế đang bắt đầu có dấu hiệu hoại tử do nhiễm độc hóa chất sơn công nghiệp nặng.

Bác sĩ ở bệnh viện đa khoa đã lắc đầu nói rằng anh cần chuẩn bị tinh thần tháo khớp ngón tay nếu tình trạng nhiễm trùng không thuyên giảm.

Mất đi đôi tay cầm cọ vẽ, cuộc đời của một người nghệ nhân sơn mài coi như đã đặt dấu chấm hết.

Đúng lúc Nam rơi vào tuyệt vọng tột cùng, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập giữa màn đêm tĩnh mịch.

Anh gượng dậy mở cửa, một bóng người thanh mảnh che chiếc ô đen đứng sừng sững dưới ánh đèn đường mờ ảo.

Đó là Trịnh Hoàng Yến - nữ Giám đốc Tài chính (CFO) nổi tiếng lý tính và sắc bén của Quỹ Đầu tư Nghệ thuật Vạn An tại Sài Gòn.

Yến bước vào phòng, đôi mắt phượng thông minh lướt qua bàn tay đang rỉ máu của Nam rồi khẽ chau mày.

"Trần Hoài Nam, tôi đã tìm hiểu về ca cứu tranh của anh. Một thiên tài nghệ thuật không nên bị chôn vùi ở xó tối này!"

"Tôi là người của Vạn An. Chúng tôi muốn đầu tư vào anh, nhưng trước hết, chúng tôi phải giữ lại đôi tay này!"

Hoàng Yến ra lệnh cho tài xế mang vào một chiếc hộp y tế chuyên dụng và một hũ sứ nhỏ màu xanh ngọc bích.

"Thuốc kháng sinh Tây y thông thường không thể trung hòa được loại độc tố hóa chất công nghiệp pha tạp trong màu sơn giá rẻ của Bảo Long."

"Đây là 'Băng Cơ Cao' - phương thuốc Đông y bí truyền phục hồi cơ khớp làm từ nhựa sáp cây sơn rừng cổ thụ Tây Bắc phối hợp với tinh chất nhân sâm."

Yến đích thân ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng cắt bỏ lớp băng gạc dính máu trên tay Nam.

Nhìn vết thương loét sâu, cô không hề tỏ ra ghê tởm, ngón tay thanh mảnh thoa đều lớp cao thuốc mát lạnh lên da thịt anh.

Cảm giác đau đớn thiêu đốt bấy lâu nay lập tức dịu đi, thay vào đó là một luồng khí mát lành len lỏi vào từng thớ thịt và đầu dây thần kinh.

"Bên cạnh Đông y điều trị gốc, tôi đã liên hệ với giáo sư da liễu hàng đầu của Bệnh viện Pháp Việt để tiến hành trị liệu laser tái tạo tế bào dây thần kinh cho anh vào ngày mai."

"Đông Tây y kết hợp, đôi tay thiên tài của anh nhất định sẽ hồi sinh!" Giọng nói của Trịnh Hoàng Yến tràn đầy sự tự tin và lý tính kiên định.

Nam nhìn cô gái xa lạ đang tận tình giúp đỡ mình, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mãnh liệt.

"Tại sao cô lại giúp tôi? Tôi bây giờ chỉ là một kẻ tàn phế bị trục xuất."

Trịnh Hoàng Yến ngẩng đầu, nở nụ cười đầy kiêu hãnh: "Vì tôi biết anh nắm giữ công thức sơn ta cổ truyền thất truyền ngàn năm của nghệ thuật sơn mài Việt Nam."

"Lâm Gia và Bảo Long dùng hóa chất độc hại để sản xuất tranh giả nhanh chóng, đó là sự sỉ nhục đối với nghệ thuật thực thụ!"

"Tôi muốn cùng anh tạo dựng một đế chế nghệ thuật đích thực, đập tan sự kiêu ngạo bẩn thỉu của bọn chúng!"

Dưới sự hỗ trợ y tế chuyên sâu từ Yến, chỉ sau ba ngày đêm, vết thương hoại tử trên tay Nam bắt đầu khép miệng.

Lớp da non màu hồng nhạt dần hình thành, cảm giác nhạy cảm ở các đầu ngón tay kỳ diệu khôi phục trở lại.

Anh đã có thể cầm chắc chiếc bút cọ vẽ sơn mài quen thuộc, đôi mắt ánh lên ngọn lửa phục thù rực cháy.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...