Chương 2: Liên Minh Định Mệnh

Nguyễn Hoàng Minh đứng giữa dòng người tấp nập trên phố, cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với mình.

Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, nhưng không có ai là bạn.

Tâm trí hắn chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: phải ngăn chặn cuộc ký kết bán đất của gia đình mình.

Chỉ còn ba tuần nữa, khu đất tổ tiên sẽ đổi chủ và hắn không thể để điều đó xảy ra.

Hắn rảo bước đến một quán cà phê nhỏ trên đường Trần Nhật Duật, nơi mà Lê Vy Anh thường lui tới.

Quán cà phê mang màu sắc ấm cúng, nhưng không đủ để xua đi sự lạnh lẽo trong lòng Minh.

Hắn ngồi xuống bàn, tay bấm điện thoại, tim đập thình thịch như trống trận khi chờ đợi cô xuất hiện.

Khoảng mười lăm phút sau, một cô gái trẻ bước vào, làn da trắng như ngọc, mái tóc dài thướt tha bay trong gió, đôi mắt sáng như sao sáng giữa trời đêm.

Lê Vy Anh, ái nữ của một trong những tài phiệt lớn nhất Hà Nội, toát ra vẻ tự tin và sắc sảo, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ khiến người khác phải nể phục.

Minh đứng dậy, ánh mắt của hắn gặp ánh mắt cô, một cảm giác như có dòng điện chạy qua, khiến hắn phải chớp mắt.

“Chào chị Vy Anh, cảm ơn chị đã đến,” hắn nói, giọng có phần run rẩy, nhưng cố gắng giữ vững tinh thần.

Cô gật đầu, ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi hắn, như thể đang đọc thấu tâm can hắn.

“Có chuyện gì quan trọng đến mức tôi phải gặp anh ngay bây giờ?”

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trang bị cho mình sự tự tin cần thiết, cảm giác như mọi thứ đang dồn nén trong lồng ngực.

“Tôi cần sự giúp đỡ của chị.”

“Giúp đỡ?”

Lê Vy Anh nhướng mày, vẻ mặt cô đầy nghi hoặc, đôi môi cong lên như muốn nói gì đó nhưng lại giữ im lặng.

“Đúng vậy,” Minh bắt đầu, “Gia đình tôi đang đứng trước nguy cơ mất đi mảnh đất tổ tiên.”

Cô lặng im, ánh mắt dần trở nên sắc nhọn hơn như một con dao sắc.

“Mảnh đất đó có giá trị gì?”

“Hai ngàn mét vuông,” hắn nói, “Ba tuần nữa, băng nhóm tín dụng đen sẽ thực hiện ký kết.”

Tâm trạng Minh như vỡ òa, hắn cố gắng thuyết phục cô: “Nếu chúng ta cùng nhau hợp tác, tôi tin rằng chúng ta có thể giữ lại mảnh đất.”

Lê Vy Anh im lặng, đôi môi cô mím chặt, biểu cảm như đang nghiền ngẫm từng chữ hắn nói.

“Tại sao tôi lại phải tin tưởng anh?”

“Bởi vì tôi có kế hoạch,” Minh nhanh chóng đáp, “Chúng ta có thể thành lập một liên minh.”

“Liên minh?”

Cô nói, dường như vẫn còn hoài nghi, ánh mắt cô không rời khỏi gương mặt hắn, như thể đang tìm kiếm một chút dối trá.

“Đúng vậy,” hắn khẳng định, “Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với Tạ Hữu Hùng, kẻ đang âm thầm thực hiện âm mưu hủy hoại tôi và gia đình.”

“Tạ Hữu Hùng?”

Lê Vy Anh lặp lại tên kẻ thù, ánh mắt cô sáng lên như phát hiện ra một mảnh ghép quan trọng.

“Hắn là ai?”

“Một người có quan hệ chặt chẽ với băng nhóm tín dụng đen,” Minh trả lời, “Hắn đã gài bẫy tôi và giờ đang tìm cách tiêu diệt tôi.”

Cô gật đầu, như thể đang cân nhắc từng lời hắn nói, ánh mắt đã trở nên sắc bén hơn, như thể muốn thấu suốt từng ý nghĩ trong đầu hắn.

“Và anh muốn tôi giúp anh ra tay với hắn?”

“Đúng vậy,” hắn đáp, “Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải có một bản hợp đồng hợp tác rõ ràng.”

Lê Vy Anh nhíu mày, vẻ nghi hoặc hiện rõ trên mặt, môi cô cong lên như chờ đợi một lời giải thích.

“Hợp đồng?”

“Phải,” Minh khẳng định, giọng điệu của hắn trở nên mạnh mẽ hơn, “Chúng ta cần phải thỏa thuận cụ thể về quyền lợi và trách nhiệm của mỗi bên.”

Cô im lặng một lúc, rồi nói: “Tôi có thể giúp, nhưng sẽ không dễ dàng.”

Minh cảm thấy một tia hy vọng le lói trong lòng, sự kiên trì của hắn như được tiếp thêm sức mạnh.

“Tôi hiểu,” hắn nói, “Chị có thể đứng tên tài sản riêng của mình, và chúng ta sẽ phân chia cổ phần rõ ràng.”

“Cổ phần?”

Lê Vy Anh hỏi, ánh mắt cô đã mở rộng hơn, sự hoài nghi dường như đã giảm bớt.

“Đúng vậy,” Minh giải thích, “Chúng ta sẽ chia lợi nhuận từ việc phát triển khu đất này sau này.”

“Anh có tài liệu gì để chứng minh không?”

Lê Vy Anh hỏi, ánh mắt đã trở nên sắc bén, như một người thẩm phán đang chuẩn bị đưa ra phán quyết.

“Có,” hắn đáp, “Tôi có bản sao kê tài khoản ngân hàng Vietcombank, tập tin ghi âm cuộc họp ký kết và trích xuất camera an ninh từ tòa nhà văn phòng.”

“Nếu anh có thể chứng minh những gì anh nói là đúng, tôi sẽ xem xét.”

Một cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng Minh, như thể hắn đang đứng trên bờ vực của một quyết định quan trọng.

“Tôi sẽ chứng minh,” hắn nói, giọng kiên quyết, ánh mắt hắn đầy quyết tâm.

“Trong vòng 24 giờ tới, tôi sẽ có bằng chứng để ngăn chặn cuộc ký kết.”

Lê Vy Anh gật đầu, nhưng vẫn còn vẻ thận trọng, ánh mắt cô như một ngọn lửa đang âm ỉ.

“Tôi sẽ không dễ dàng tin tưởng,” cô nói, “Nhưng nếu anh có thể chứng minh, tôi sẽ giúp.”

Minh cảm thấy như có một tia hy vọng bùng lên trong tim, như một ngọn đèn sáng giữa đêm tối.

“Cảm ơn chị, Vy Anh,” hắn nói, “Chúng ta sẽ làm được.”

“Nhưng anh phải nhớ, đây không phải là một trò chơi,” cô nhấn mạnh, “Nếu không, cả hai sẽ phải trả giá.”

“Tôi hiểu,” Minh đáp, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm, như một chiến binh sẵn sàng bước vào trận chiến.

Họ đã bắt đầu một hành trình đầy cam go, nhưng với sự hợp tác này, Minh cảm thấy như mình đã tìm thấy một đồng minh.

Và trong 24 giờ tới, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...