Chương 2: Kế Hoạch Lật Kèo
Trong không khí lạnh lẽo của Đà Lạt, tôi ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn làm việc, ánh sáng từ màn hình máy tính xách tay hắt lên gương mặt tôi những màu sắc lấp lánh.
Đôi tay tôi run rẩy, không phải vì lạnh, mà bởi cơn tức giận đang dâng trào trong lòng.
Tôi không thể tin rằng Vũ Đăng lại dám cướp trắng công sức của tôi, nhưng bây giờ không phải là lúc để nản lòng.
Trịnh Khánh Linh, một luật sư tài ba và cũng là người đã theo dõi tôi từ lâu, chính là người sẽ giúp tôi trong cuộc chiến này.
Tôi nhanh chóng gọi điện cho cô ấy, trong lòng tràn đầy hy vọng.
“Khánh Linh, tôi cần gặp bạn ngay, có chuyện khẩn cấp,” tôi nói, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh dù bên trong đang dậy sóng.
“Tôi đến ngay, ở đâu?” cô hỏi, giọng điệu nghiêm túc, không dấu nổi sự lo lắng.
“Chúng ta gặp nhau ở quán cà phê gần lab, có nhiều góc khuất.”
Khi Khánh Linh đến, cô mặc một bộ vest đen, tóc buộc chặt, ánh mắt sắc bén như dao.
Cô nhìn quanh, rồi dừng lại trước mặt tôi, “Có chuyện gì?” cô hỏi ngay khi ngồi xuống, không vòng vo.
Tôi bắt đầu kể lại sự việc, từ khi Vũ Đăng cướp công thức đến kế hoạch IPO trong 48 giờ tới.
“Hắn không biết rằng công thức có lỗi chết người,” tôi nhấn mạnh, giọng điệu căng thẳng.
Khánh Linh gật đầu, “Nhưng bạn cần chứng minh điều đó, không thể chỉ nói miệng.”
Tôi mở máy tính xách tay, kéo ra tập tin ghi âm giữa tôi và Vũ Đăng khi hắn thách thức tôi.
“Nghe đi, đây là bằng chứng quan trọng.”
Cô chăm chú lắng nghe, đôi lông mày nhíu lại khi Vũ Đăng khẳng định rằng công thức thuốc hoàn hảo.
“Hắn đã tự tin quá mức,” cô nói khi ghi chú lại, giọng điệu phân tích.
Tôi tiếp tục, “Ngoài ra, tôi còn có bản sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh dòng tiền bất chính mà hắn đã dùng để lén lút đầu tư vào công ty.”
Khánh Linh cắm cúi ghi chép, “Chúng ta cần mã mã băm giao dịch chuỗi khối để xác thực mọi thứ.”
“Tôi có, tôi đã lưu lại tất cả,” tôi nói, lòng tự tin dâng trào, cảm giác như có sức mạnh mới trỗi dậy trong tôi.
“Vậy, kế hoạch của chúng ta sẽ như thế nào?” cô hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm.
Tôi hít một hơi thật sâu, “Chúng ta sẽ yêu cầu thêm một số tài sản đứng tên riêng của tôi, và ký hợp đồng hợp tác rõ ràng.”
Khánh Linh nhìn tôi, “Bạn có chắc chắn rằng mình muốn làm như vậy?”
“Đúng, tôi muốn bảo vệ quyền lợi của mình,” tôi khẳng định, cảm thấy sự chắc chắn trong từng câu chữ.
Cô gật đầu, “Chúng ta sẽ soạn thảo hợp đồng ngay tại đây.”
Thời gian trôi qua nhanh chóng khi chúng tôi cùng nhau soạn thảo từng câu chữ trong hợp đồng.
Cảm giác hồi hộp cứ dâng trào trong lòng tôi, nhưng tôi biết rằng đây là bước đi cần thiết.
“Tôi sẽ giúp bạn lấy lại công thức,” Khánh Linh nói, ánh mắt kiên quyết như một chiến binh sẵn sàng ra trận.
“Cảm ơn bạn, Khánh Linh,” tôi thở phào, cảm giác như có một khối nặng trên vai đã được gỡ bỏ.
Chúng tôi đã có một kế hoạch cụ thể, và thời gian không còn nhiều.
Trong lúc chúng tôi thảo luận, tôi không thể ngừng nghĩ về Vũ Đăng và đế chế dược phẩm hắn đang xây dựng.
Hắn có thể nghĩ rằng hắn đã chiến thắng, nhưng tôi sẽ chứng minh cho hắn thấy rằng mọi việc không đơn giản như hắn nghĩ.
“Tôi có một ý tưởng,” tôi nói, đột nhiên cảm thấy phấn khích.
“Ý tưởng gì?” Khánh Linh hỏi, ánh mắt dán chặt vào tôi.
“Chúng ta có thể làm một bản báo cáo về những rủi ro của công thức thuốc hắn đang phát triển.”
“Đúng, và chúng ta sẽ gửi cho các nhà đầu tư, khiến họ phải suy nghĩ lại,” cô nói, nụ cười nở trên môi.
“Chúng ta cần phải làm nhanh, thời gian không chờ đợi ai cả,” tôi nhấn mạnh, cảm giác như thời gian đang trôi qua từng giây từng phút.
Chúng tôi rời khỏi quán cà phê khi trời đã bắt đầu tối, những ánh đèn đường vàng vọt hắt lên mặt đất ướt đẫm.
“Chúng ta sẽ gặp nhau vào sáng mai để hoàn thiện các tài liệu,” Khánh Linh nói, giọng điệu tự tin, như thể cô đã thấy được ánh sáng cuối con đường.
“Được, tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ,” tôi đáp lại, quyết tâm hơn bao giờ hết.
Trên đường về, từng cơn gió lạnh thổi qua làm tôi lạnh sống lưng, nhưng cũng thắp lên trong tôi ngọn lửa chiến đấu.
Tôi không thể để Vũ Đăng thoát khỏi lưới pháp luật, và tôi sẽ tận dụng mọi bằng chứng để lật lại tình thế.
Mọi thứ đều phụ thuộc vào 24 giờ tới, và tôi phải hành động nhanh chóng.
Ngồi trong phòng lab tối om, tôi mở máy tính xách tay ra, bắt đầu kiểm tra lại mọi tài liệu.
Mỗi dòng chữ, mỗi con số đều mang sức nặng của một cuộc chiến không khoan nhượng.
“Hắn sẽ không thoát đâu,” tôi thầm thì với chính mình, quyết tâm không ngừng dâng cao.
Và trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như mình đang đứng giữa một trận chiến lớn, nơi mà chiến thắng không chỉ thuộc về kẻ mạnh mà còn là kẻ thông minh.