Chương 7: Giờ Phút Quyết Định – Kẻ Cướp Và Người Bảo Vệ

Đã hai ngày trôi qua kể từ khi Vũ Đăng công bố kế hoạch IPO cho công ty dược phẩm của hắn.

Tôi ngồi trong căn phòng nhỏ của mình tại Đà Lạt, không khí lạnh giá xung quanh như thêm phần nặng nề cho những suy nghĩ đang dồn dập trong đầu.

Hình ảnh Vũ Đăng với gương mặt đầy tự mãn trong bộ vest đen, tay cầm bản công thức mà hắn đã cướp của tôi, cứ ám ảnh tôi không rời.

“Mày sẽ không thoát được đâu!” tôi thầm thì trong lòng, cảm giác như có một ngọn lửa đang bùng cháy bên trong, thôi thúc tôi phải hành động.

Đồng hồ đã điểm 8 giờ sáng, buổi họp báo IPO sẽ diễn ra vào 10 giờ và tôi chỉ còn hai tiếng để thực hiện kế hoạch của mình.

Tôi bật máy tính lên, mở tập tin ghi âm mà tôi đã cất công thu thập được từ cuộc trò chuyện giữa tôi và Vũ Đăng.

Giọng nói của hắn vang lên, đầy tự mãn: “Mày nghĩ mày có thể ngăn cản tao sao?

Công thức này sẽ đưa công ty lên đỉnh cao mới!”

Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán tôi khi tôi nhớ lại những lời ngạo mạn đó.

Tôi lướt nhanh qua các tài liệu, tìm kiếm những bằng chứng rõ ràng để chứng minh cho lỗi chết người trong công thức mà Vũ Đăng đã cướp.

Đó là một lỗi trong quy trình tổng hợp khiến thuốc có thể gây ra phản ứng phụ nghiêm trọng, mà chỉ tôi mới biết cách khắc phục.

Tôi nắm chặt tay, cảm giác khớp tay siết chặt đến rớm máu.

Điều này không chỉ đơn thuần là cá nhân, mà còn là công lý cho những người đã đặt niềm tin vào tôi.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, những hàng thông xanh mướt, gió thổi nhẹ nhàng, như đang nhắc nhở tôi về những gì tôi đã đấu tranh trong suốt năm năm qua.

Tôi mở một tab mới, truy cập vào tài khoản ngân hàng của mình, đảm bảo rằng bản sao kê tài khoản có thể chứng minh nguồn tiền bất chính mà Vũ Đăng đã dùng để mua chuộc một số cổ đông.

Trong khi đó, tôi cũng không quên lấy mã mã băm giao dịch chuỗi khối mà tôi đã thu thập được, cùng với hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA để làm bằng chứng.

Thời gian trôi qua như những giọt nước chảy, và tôi cảm thấy lòng mình như một quả bom nổ chậm, từng nhịp tim đập loạn xạ nghe rõ mồn một.

Cuối cùng, khi kim đồng hồ chỉ 9 giờ, tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ.

Điều khiến tôi lo lắng nhất chính là việc Trịnh Khánh Linh – đồng minh của tôi, sẽ đồng ý tham gia vào kế hoạch này.

Tôi vội vã gọi điện cho cô ấy, giọng nói của tôi có phần run rẩy: “Linh, chúng ta cần gặp gỡ ngay bây giờ!

Thời gian không còn nhiều!”

Sau vài giây, giọng nói quen thuộc của cô ấy vang lên: “Mình đang ở quán cà phê gần công ty.

Cậu đến nhanh đi!”

Tôi chạy vội ra khỏi phòng, cảm giác như đôi chân mình nặng trĩu, nhưng tôi biết mình không thể chần chừ thêm nữa.

Đến quán cà phê, tôi thấy Khánh Linh đang ngồi ở góc, ánh mắt tập trung vào màn hình điện thoại, nhưng khi nhìn thấy tôi, cô ấy ngẩng lên, đôi lông mày nhíu lại.

“Cậu có tin gì không?” cô hỏi, giọng điệu kiên định, nhưng cũng hiện rõ sự lo lắng.

Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho cuộc trò chuyện này.

“Vũ Đăng đã quyết định IPO trong vòng 48 giờ tới.

Chúng ta cần phải ngăn chặn điều đó!”

Khánh Linh nhìn tôi, đôi mắt cô ấy sáng lên, nhưng cũng có chút lo âu: “Cậu có bằng chứng không?”

Tôi gật đầu, mở máy tính bảng ra, trình bày cho cô ấy thấy từng bằng chứng mà tôi đã thu thập được.

“Đây là tập tin ghi âm giữa mình và Vũ Đăng.

Hắn đã tự nhận mình là người đứng sau mọi chuyện.”

Khánh Linh chăm chú lắng nghe, đôi môi cô ấy mím lại khi nghe những câu nói của Vũ Đăng trong bản ghi.

“Còn đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng, chứng minh dòng tiền bất chính của hắn.”

Tôi chỉ vào màn hình, ánh mắt Khánh Linh dần dần chuyển từ lo lắng sang quyết tâm.

“Chúng ta sẽ công bố những chứng cứ này tại buổi họp báo IPO.”

Tôi gật đầu, cảm giác như một làn sóng mới đang trào dâng trong mình.

“Nhưng chúng ta cần phải lên kế hoạch cụ thể, không thể để Vũ Đăng có cơ hội phản công.”

Khánh Linh nói, mắt sáng lên với những ý tưởng.

“Chúng ta sẽ cần một đội ngũ luật sư hùng hậu, và cả sự hỗ trợ từ một số cổ đông trung thành.”

“Đúng, chúng ta phải chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng.”

Nhìn nhau, chúng tôi biết rằng cuộc chiến này không chỉ là vì công lý mà còn là vì những gì chúng tôi đã đóng góp cho ngành dược phẩm.

Tôi đứng dậy, quyết tâm trong ánh mắt: “Chúng ta sẽ không để cho Vũ Đăng thoát tội.”

Và khi đồng hồ điểm 10 giờ, chúng tôi có mặt tại buổi họp báo IPO, nơi mà cuộc chiến cuối cùng sẽ bắt đầu.

Ánh đèn sân khấu rực rỡ, tiếng máy quay phim chói tai vang lên, tạo nên một không khí căng thẳng.

Vũ Đăng đứng trên bục phát biểu, gương mặt hắn không giấu nổi sự tự mãn.

Tôi nhìn Khánh Linh, ánh mắt chúng tôi giao nhau, trong đó có sự đồng tình và quyết tâm.

“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ!” tôi thì thầm.

Khánh Linh gật đầu, chúng tôi cùng nhau tiến về phía trước, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Những người tham dự đã bắt đầu lắng nghe, sự chú ý dồn về phía Vũ Đăng.

Tôi cảm thấy như mình đang đứng trên một trận địa, nơi mà mỗi lời nói, mỗi hành động đều có thể quyết định số phận.

Vũ Đăng bắt đầu phát biểu, hắn nói về những thành tựu của công ty, về tầm nhìn tương lai đầy hứa hẹn.

Tôi cảm thấy không thể chịu đựng được nữa, lòng nhiệt huyết dâng trào.

“Xin lỗi, tôi rõ ràng một chút không?” tôi lên tiếng, nét mặt tôi đầy quyết tâm.

Vũ Đăng nhìn tôi với đôi mắt đầy thách thức, nhưng điều đó không thể làm tôi chùn bước.

“Tôi có những bằng chứng chứng minh rằng công thức mà Vũ Đăng đã công bố là bất hợp pháp, và nó có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe của người tiêu dùng!”

Tiếng xì xào vang lên, sự chú ý của mọi người đổ dồn về tôi.

“Đây là ghi âm cuộc trò chuyện giữa tôi và Vũ Đăng, trong đó hắn thừa nhận việc đã cướp công thức từ tôi.” tôi tiếp tục, giọng nói tôi đầy tự tin.

Khánh Linh đứng bên cạnh, mở máy tính bảng ra, đưa chứng cứ cho mọi người xem.

Các phóng viên bắt đầu chụp ảnh, ánh đèn flash lóe lên như những ngôi sao trong đêm.

Vũ Đăng sững sờ, hắn không ngờ tôi lại có thể công khai những chứng cứ này.

“Mày sẽ phải trả giá cho điều này!” hắn gầm lên, nhưng tôi không sợ hãi.

“Tôi sẽ không để cho những kẻ cướp bóc như mày thoát tội!” tôi thách thức.

Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, tôi biết đây là thời điểm quyết định cho cả sự nghiệp của mình.

“Chúng ta sẽ chiến đấu vì công lý!” Khánh Linh hô lên, tạo động lực cho những người xung quanh.

Sự ủng hộ từ đám đông càng làm cho quyết tâm của tôi vững chắc hơn.

“Hãy đứng về phía người tiêu dùng, hãy bảo vệ sức khỏe của chúng ta!” tôi kêu gọi.

Vũ Đăng như một con thú bị dồn vào chân tường, ánh mắt của hắn lộ rõ sự tức giận.

Nhưng tôi biết rằng, không gì có thể ngăn cản được tôi, cho đến khi sự thật được phơi bày.

Và khi buổi họp báo kết thúc, tôi biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...