Chương 3: Thỏa Thuận Đen Tối
Đà Lạt, thành phố ngàn hoa, nhưng trong khoảnh khắc này, tôi chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo của không gian lab.
Ánh đèn neon lấp lánh trên bàn thí nghiệm như những ngọn đuốc đang cháy dần, hòa quyện với mùi hóa chất nồng nặc.
Tôi khẽ thở dài, tay khẽ lướt qua các dụng cụ thí nghiệm, nơi mà những giấc mơ và hoài bão của tôi đã được ủ ấp suốt năm năm qua.
Và giờ đây, tất cả như sụp đổ trong một khoảnh khắc khi Vũ Đăng, với nụ cười đầy mỉa mai, đã cướp đi thành quả của tôi.
Ngực tôi như bị siết chặt lại, từng nhịp tim đập rồn rập, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
“Mày không thể ngăn cản tao!” hắn đã nói với giọng đầy kiêu ngạo trước khi tôi bị đuổi ra khỏi lab.
Nhưng tôi biết, hắn đã không nhìn thấy góc khuất trong công thức mà hắn đã cướp.
Hơi thở của tôi vẫn còn nặng nề, nhưng trong đầu tôi lại lóe lên một ý tưởng.
Tôi cần một kế hoạch, và người tôi cần không phải ai khác, chính là Trịnh Khánh Linh.
Cô ấy là một người phụ nữ sắc sảo, luôn giữ vững lý trí và có kinh nghiệm trong lĩnh vực pháp lý.
Chúng tôi từng có một vài hợp tác trước đây, nhưng chưa bao giờ đi sâu vào những thỏa thuận lớn.
Giờ đây, tôi cần cô ấy hơn bao giờ hết.
Với quyết tâm, tôi gọi điện cho Khánh Linh.
“Khánh Linh, em có thể gặp anh không?” giọng nói của tôi có chút hồi hộp.
“Có chuyện gì không?
Anh đang ở đâu?” cô ấy hỏi, giọng điệu lạ lẫm.
“Hãy đến quán cà phê trên đường Nguyễn Thái Học.
Anh có việc quan trọng cần nói.”
Khoảng 30 phút sau, Khánh Linh bước vào quán cà phê nhỏ, tóc buông xõa, ánh mắt tập trung và nghiêm túc.
Cô ấy ngồi xuống, không nói gì, chỉ nhìn tôi chờ đợi với vẻ mặt như thể tôi đang mang đến một tin tức động trời.
“Anh…” tôi bắt đầu, nhưng lời nói lại tắc nghẹn trong cổ họng, như thể có một quả bóng lớn đang chèn ép cổ họng tôi.
“Có gì thì nói thẳng đi.” cô ấy cắt đứt sự im lặng, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Vũ Đăng đã cướp công thức thuốc của anh,” tôi nói với giọng đều đều, nhưng bên trong là một cơn bão tố.
Cô ấy nhíu mày, không ngạc nhiên, nhưng tôi có thể thấy sự bùng nổ của sự tức giận trong ánh mắt đó.
“Tại sao anh không ngăn cản hắn?” cô ấy hỏi, giọng điệu đầy nghi vấn, như thể đang chờ đợi một lời giải thích thuyết phục.
“Hắn đã đuổi anh ra khỏi lab.
Nhưng anh có một kế hoạch.”
“Kế hoạch gì?” cô ấy hỏi, ánh mắt đã trở lại với sự tỉnh táo, như một chiến binh sẵn sàng ra trận.
Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho cú sốc lớn.
“Nếu hắn IPO công ty trong vòng 48 giờ tới, mọi thứ sẽ sụp đổ.”
“Công thức đó chứa lỗi chết người mà chỉ anh mới biết.”
Khuôn mặt của Khánh Linh bỗng trở nên căng thẳng, những nếp nhăn xuất hiện trên trán cô.
“Vậy anh cần gì từ em?”
“Anh cần em giúp anh thu thập chứng cứ để ngăn cản hắn.”
“Chứng cứ gì?” cô ấy hỏi, ánh mắt đã trở lại với sự tỉnh táo, như một con báo đang rình mồi.
“Đầu tiên là tập tin ghi âm kỹ thuật số giữa anh và Vũ Đăng, nơi hắn đã thừa nhận cướp công thức.”
“Tiếp theo là bản sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh dòng tiền bất chính.”
“Cuối cùng, mã mã băm giao dịch chuỗi khối và hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA.”
Khánh Linh gật đầu, nhưng tôi có thể thấy sự do dự trong mắt cô, như thể cô đang cân nhắc từng bước đi của mình.
“Đơn giản vậy sao?”
“Không, nhưng nếu chúng ta làm đúng, hắn sẽ không có đường lui.”
“Nhưng trước tiên, anh cần phải đảm bảo tài sản của mình được đứng tên riêng.”
Câu nói của cô khiến tôi chột dạ, nhưng tôi cũng hiểu được sự cần thiết của nó.
“Được, anh sẽ ký hợp đồng hợp tác rõ ràng, và mọi thứ sẽ đứng tên em.”
“Được rồi, nhưng anh phải hứa không được tự ý hành động.”
“Anh hứa.”
Khánh Linh nhìn tôi bằng ánh mắt quyết tâm, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
“Vậy ta bắt đầu ngay bây giờ.”
Tôi gật đầu, cảm giác như một ánh sáng le lói vừa lóe lên giữa đêm tối.
Chúng tôi cùng nhau lập một kế hoạch chi tiết, từng bước một để thu thập chứng cứ.
Khánh Linh nhanh chóng lấy ra máy tính xách tay, bắt đầu soạn thảo hợp đồng hợp tác với những điều kiện rõ ràng.
Từng câu chữ được gõ ra, như những viên gạch xây dựng cho một tòa nhà vững chắc.
“Anh phải ký xác nhận để bảo vệ quyền lợi của mình.” cô ấy nhấn mạnh, đôi tay cô cứng lại, như thể đang nắm chặt vận mệnh của chúng tôi.
Tôi lật từng trang, kiểm tra kỹ lưỡng từng điều khoản, lòng thầm cầu mong rằng mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ.
“Được, anh đồng ý.”
Quá trình ký kết diễn ra một cách nhanh chóng và suôn sẻ, nhưng cảm giác hồi hộp trong tôi dần lắng xuống, nhưng tôi biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc.
Chúng tôi sẽ phải chạy đua với thời gian, trước khi Vũ Đăng kịp thực hiện IPO.
Khánh Linh đóng máy tính xách tay lại, ánh mắt đầy quyết tâm, như một chiến binh sẵn sàng ra trận.
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ.”
“Tìm chứng cứ đầu tiên.”
“Đúng, và anh biết nơi để tìm.”
Chúng tôi đứng dậy, không còn thời gian để chần chừ.
Cảm giác hồi hộp dâng trào khi tôi cùng Khánh Linh bước ra khỏi quán cà phê, hướng về phía tương lai không chắc chắn, nhưng đầy hy vọng.
Cùng nhau, chúng tôi sẽ đối mặt với Vũ Đăng và đòi lại những gì đã mất.”