Chương 4: Cuộc Họp Căng Thẳng – Kế Hoạch Bị Phơi Bày

Đà Lạt vào buổi sáng sớm, sương mù vẫn còn bao phủ các con đường nhỏ, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo, nhưng trong lòng tôi, tâm trạng như một cơn bão sắp nổi.

Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.

Tôi đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt của mình, chúng đã vằn tia máu vì thiếu ngủ suốt đêm qua.

Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, tôi cảm nhận rõ ràng bầu không khí nặng nề xung quanh.

Với những tập tin ghi âm và tài liệu đã chuẩn bị kỹ lưỡng, tôi biết rằng hôm nay, tôi sẽ phải đối mặt với Vũ Đăng và cả Khánh Linh.

Khánh Linh, nữ chính lý tính, là một người phụ nữ mạnh mẽ với ánh mắt sắc bén, và đã từng là đồng nghiệp của tôi trong lab, nhưng giờ đây cô ấy đã đứng về phía Vũ Đăng.

Chúng tôi hẹn nhau tại một quán cà phê nhỏ giữa Đà Lạt, nơi mà mùi thơm của cà phê hòa quyện với không khí trong lành.

Khi tôi bước vào quán, ánh đèn vàng ấm áp làm nổi bật lên những chiếc bàn gỗ thô mộc, và trong góc ngồi, Vũ Đăng đã có mặt, tay cầm ly cà phê, vẻ mặt đầy tự mãn.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh sự kiêu ngạo, và khuôn mặt hắn hiện lên nụ cười nhếch môi như thể đang chờ đợi một trò tiêu khiển thú vị.

“Chào mày, Trịnh Khánh Linh,” hắn nói, giọng điệu hờ hững nhưng lại đầy thách thức.

“Tôi không có thời gian cho trò đùa của anh, Vũ Đăng,” tôi đáp, cố gắng giữ bình tĩnh, cảm giác như trái tim đang đập nhanh hơn.

Khánh Linh ngồi bên cạnh, cô ấy nhìn tôi rồi lại nhìn Vũ Đăng, rõ ràng đang bối rối giữa hai phía.

“Có gì không ổn, Khánh Linh?” Vũ Đăng hỏi, giọng điệu khiêu khích, như thể đang cố tình xúi giục cô ấy.

“Tôi đã nghe về kế hoạch IPO của anh trong 48 giờ tới,” tôi bắt đầu, giọng nói kiên định, “và tôi có bằng chứng.”

Hắn nhướn mày như thể không tin vào những gì tôi nói, ánh mắt lộ rõ sự hoài nghi.

“Bằng chứng gì?” hắn hỏi với một nụ cười nhếch mép, tựa như đang châm biếm sự tự tin của tôi.

Tôi rút ra chiếc điện thoại, mở tập tin ghi âm mà tôi đã lưu từ buổi họp trước, nơi mà Vũ Đăng đã thảo luận về công thức thuốc chứa lỗi chết người.

“Nghe đây,” tôi nói, nhấn nút phát, lòng tôi như thắt lại khi âm thanh vang lên.

Âm thanh vang lên trong không gian yên tĩnh của quán cà phê, và giọng nói của Vũ Đăng vang lên, nói về việc che giấu sai sót trong công thức.

Đột nhiên, khuôn mặt hắn tái đi, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, và tôi thấy hắn bắt đầu lúng túng.

“Mày đã làm gì vậy?” hắn gầm lên, ánh mắt giận dữ như một con thú bị dồn vào chân tường.

Khánh Linh nhìn tôi, vẻ mặt hoang mang, nhưng tôi biết rằng mình đã chạm đúng chỗ nhạy cảm.

“Tôi có thể đưa ra chứng cứ pháp lý về dòng tiền bất chính của anh,” tôi tiếp tục, lấy bản sao kê tài khoản ngân hàng ra, lòng tự tin dâng trào.

“Đây là tài liệu chứng minh việc chuyển tiền không hợp pháp từ tài khoản của công ty vào tài khoản cá nhân của anh,” tôi nói, giọng điệu đầy tự tin, đặt bản sao kê lên bàn với một tiếng động khô khốc.

Vũ Đăng nhìn chằm chằm vào tài liệu, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng, khớp tay hắn siết chặt đến rớm máu.

“Mày đúng là một con rối!” hắn kêu lên, “Mày không thể làm gì được tao!”

“Thế sao anh lại sợ hãi?” tôi đáp lại, mỉm cười tự mãn, cảm giác chiến thắng bắt đầu len lỏi trong tôi.

Tôi không chỉ có bằng chứng về dòng tiền, mà còn có mã mã băm giao dịch chuỗi khối xác nhận mọi thứ.

Vũ Đăng đứng dậy, bực bội đi tới đi lui trong quán, làm cho không gian trở nên ngột ngạt.

Khánh Linh vẫn ngồi đó, ánh mắt đầy sự nghi ngờ, như thể đang đấu tranh với những suy nghĩ trái ngược trong đầu.

“Linh, em phải nhìn rõ điều này,” tôi bắt đầu, “anh ta không chỉ cướp đi công thức của tôi, mà còn đang xây dựng một đế chế dược phẩm trên nền tảng gian dối.”

Cô ấy nhìn tôi, vẻ mặt như đang cân nhắc, nhưng vẫn chưa đưa ra quyết định.

“Tôi có một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần trong tay,” tôi tiếp tục, “với chữ ký số CA của anh ta.”

“Mày không thể!” Vũ Đăng hét lên, giọng điệu như thể đang bám víu vào sự tự mãn cuối cùng của mình, “Đó là tài liệu giả!”

Tôi chỉ cười, “Tất cả đã được xác thực, và tôi sẽ mang ra ánh sáng nếu cần.”

Khánh Linh cúi đầu, có vẻ như đã bắt đầu hiểu ra vấn đề, ánh mắt giờ đây như ánh sáng le lói trong đêm tối.

“Em cần phải đứng về phía ai?” cô ấy hỏi, ánh mắt đầy lo lắng, như đang tìm kiếm một lối thoát.

“Cô ấy nên đứng về phía sự thật,” tôi đáp, “và bên cạnh một người có thể mang lại sự công bằng.”

“Nhưng anh có chắc chắn không?” Khánh Linh hỏi lại, giọng đầy nghi ngờ, như thể cô ấy đang tự hỏi liệu mình có thể tin tưởng vào tôi.

“Tôi sẽ không bao giờ để cho Vũ Đăng thoát khỏi sự thật,” tôi khẳng định, lòng đầy quyết tâm, như một chiến binh trước trận chiến.

Cuộc đối đầu giữa chúng tôi trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, và tôi có thể cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của mình, như tiếng trống dồn dập báo hiệu thời khắc quyết định.

Vũ Đăng bỗng ngồi xuống, khuôn mặt hắn đã tái mét, “Mày sẽ không bao giờ thắng được!”

“Thời gian sẽ chứng minh điều đó,” tôi đáp, lòng đầy quyết tâm, mỗi từ như một mũi tên giương thẳng về phía hắn.

Cuộc họp kết thúc, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó, như một quả bom hẹn giờ, chờ đợi thời khắc bùng nổ.

Và trong 24 giờ tới, tôi sẽ phải hành động để ngăn chặn kế hoạch IPO của Vũ Đăng.

Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”

Ra khỏi quán cà phê, không khí Đà Lạt trong lành như một liều thuốc tinh thần, nhưng trong lòng tôi, mọi thứ vẫn đang rối bời.

Tôi biết rằng mình đã bước vào cuộc chiến không khoan nhượng, và nếu không nhanh chóng hành động, tôi sẽ để cho công sức của mình bị chà đạp bởi kẻ cướp thành quả.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...