Chương 5: Giờ G Đếm Ngược

Đà Lạt, trong cái lạnh se sắt của buổi sáng sớm, ánh nắng mờ ảo len lỏi qua những tán thông cao vút, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp.

Nhưng trái tim tôi lại đang đập loạn nhịp, như tiếng trống trận khi nghe tin Vũ Đăng quyết định IPO công ty dược phẩm của hắn chỉ trong vòng 48 giờ tới.

Ngồi trong căn phòng lab quen thuộc, nơi mà tôi đã dành hết tâm huyết suốt năm năm trời, tôi cảm nhận được sự tê tái của nỗi lo lắng.

Công thức thuốc gan mà tôi đã nghiên cứu được hắn cướp đi, giờ đây sẽ là chiếc chìa khóa dẫn đến thành công của hắn.

Tôi cần phải hành động ngay, tìm kiếm bằng chứng và đồng minh trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.

Tôi đứng dậy, khớp tay siết chặt đến rớm máu, ánh mắt vằn tia máu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cơn mưa rừng thông đổ xuống, mỗi giọt nước như nhắc nhở tôi về cơn thịnh nộ của thiên nhiên mà tôi từng phải đối mặt.

Nhưng lần này, tôi không thể để cảm xúc lấn át lý trí.

Tôi mở máy tính xách tay, nhanh chóng truy cập vào thư điện tử, tìm kiếm những tài liệu cũ mà tôi đã lưu giữ.

Hy vọng rằng những tài liệu này sẽ giúp tôi tìm ra sơ hở trong công thức thuốc mà Vũ Đăng đã cướp đi.

Giữa màn hình, những dòng chữ hiện lên mờ nhạt, nhưng tôi vẫn nhìn thấy những dấu hiệu khả nghi.

Tôi cần phải đến gặp Trịnh Khánh Linh – một đồng nghiệp cũ, người luôn tin tưởng tôi và có thể giúp đỡ trong tình huống này.

Trịnh Khánh Linh, một người phụ nữ sắc sảo, với đôi mắt sáng như ánh sao, cô ấy luôn có khả năng phân tích mọi vấn đề một cách logic và chính xác nhất.

Tôi vội vàng nhấc điện thoại lên, gọi cho cô ấy.

“Linh, cậu có thể gặp mình không?”

“Có chuyện quan trọng cần bàn.”

Giọng nói của Linh trầm ấm, nhưng tôi cảm nhận được sự bận rộn trong đó, “Có chuyện gì vậy?”

“Đó là về Vũ Đăng và công thức thuốc.”

“Mình cần cậu hỗ trợ.”

“Được rồi, mình sẽ đến ngay.”

Tôi tắt điện thoại, cảm giác hồi hộp cứ dâng trào trong lòng.

Chỉ còn 48 giờ, và Vũ Đăng đang ở trong vòng tay của sự thành công mà hắn không hề xứng đáng.

Vài tiếng sau, trong quán cà phê nhỏ ở trung tâm Đà Lạt, tôi ngồi đợi Linh, nhấp từng ngụm cà phê đen đặc, vị đắng như chính tình huống mà tôi đang đối mặt.

Không khí quán cà phê ấm áp nhưng bên trong tôi thì ngập tràn lo âu.

Khi Linh bước vào, ánh mắt cô ấy sắc sảo và đầy quyết tâm.

“Có thông tin gì mới không?” cô hỏi, ngồi xuống đối diện tôi.

“Mình đã tìm ra một vài điểm bất thường trong công thức thuốc mà hắn đã công bố.”

“Thật sao?

Cụ thể là gì?” Linh nghiêng đầu, sự chú ý của cô dồn hết vào tôi.

Tôi lấy từ trong túi ra một tập tài liệu, đặt lên bàn.

“Đây là tập tin ghi âm giữa mình và Vũ Đăng lúc hắn cướp công thức.”

Linh chăm chú lắng nghe, ánh mắt cô ấy sáng lên khi tôi chỉ ra những điểm mấu chốt trong cuộc hội thoại.

“Và đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh dòng tiền bất chính.”

“Cậu có mã mã băm giao dịch chuỗi khối không?

Điều đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi.”

Tôi gật đầu, lấy điện thoại ra và mở ứng dụng ngân hàng.

“Đây là mã mã băm, nó sẽ chứng minh rằng Vũ Đăng đã chuyển nhượng cổ phần bất hợp pháp.”

Linh nhìn vào màn hình, đôi mắt cô ánh lên sự tin tưởng.

“Chúng ta cần một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA, nếu không, tất cả những bằng chứng này cũng chỉ là lời nói.”

“Mình đã có hợp đồng đó, Linh.”

Linh nhướng mày, biểu cảm của cô trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.

“Tốt, vậy chúng ta lên kế hoạch để đối đầu với hắn.”

Hơi thở của tôi dồn dập, như thể áp lực đang đè nặng lên vai.

“Nhưng trước hết, mình cần có tài sản đứng tên riêng để bảo vệ quyền lợi của mình.”

Linh gật đầu đồng ý, “Được, mình sẽ giúp cậu thực hiện điều đó.”

Chúng tôi bàn bạc chi tiết về kế hoạch, từng bước đi được tính toán tỉ mỉ.

Cảm giác như thời gian đang chảy ngược lại, nhưng tôi không thể để nó cuốn trôi mọi nỗ lực của mình.

“Chúng ta cần phải có một cuộc họp với những người có quyền lực trong công ty, nếu không sẽ không dễ dàng gì mà lấy lại công thức.” Linh nhấn mạnh.

Tôi gật đầu, “Đúng vậy, và chúng ta phải chuẩn bị thật kỹ càng.”

“Mọi thứ phải rõ ràng và không thể bị chối bỏ,” Linh tiếp tục, “Chúng ta sẽ cần những chứng cứ cứng rắn.”

Tôi cảm thấy như một cơn sóng cuồn cuộn đang ập đến, nhưng tôi không thể để nỗi sợ hãi chi phối mình.

“Chúng ta sẽ gặp Vũ Đăng vào buổi chiều hôm sau, trước khi hắn đưa công ty lên sàn.”

“Nhưng trước khi đó, hãy chắc chắn rằng chúng ta có đủ bằng chứng để buộc hắn phải thừa nhận tội lỗi.” Linh nói với giọng quyết đoán.

“Đúng.” Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác quyết tâm trong lòng tăng lên.

Giờ đây, không chỉ là việc lấy lại công thức, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ danh dự và tương lai của tôi.

Khi ra khỏi quán cà phê, tôi cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa dẫn tới tương lai.

48 giờ, không còn nhiều thời gian nữa.

Tôi sẽ không để Vũ Đăng thắng cuộc này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...