Chương 6: Bước Nhảy Tử Thần
Trong căn phòng lab vẫn lạnh lẽo như trước, không khí như đặc quánh lại, tôi ngồi bên chiếc bàn thí nghiệm, gương mặt căng thẳng và đầy lo lắng.
Trịnh Khánh Linh, với đôi mắt sáng rực như ánh sao giữa màn đêm, đã vô tình bước vào cuộc đời tôi vào đúng thời điểm cần thiết.
Cô ấy, một chuyên gia phân tích tài chính cừ khôi, đã nhìn thấy tiềm năng trong công thức thuốc mà tôi đã mất cả tháng trời để phát triển.
“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” cô nói, giọng điệu quyết đoán, kèm theo một nét mặt nghiêm nghị, “Vũ Đăng sẽ IPO trong 48 giờ nữa.”
Nếu không có bằng chứng rõ ràng, mọi thứ sẽ kết thúc, và tôi không thể để mất công sức của mình.
Tôi gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm và lo lắng, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán.
“Tôi đã chuẩn bị một số thông tin,” tôi nói, lấy từ trong túi ra một chiếc USB nhỏ, bàn tay tôi hơi run rẩy khi đưa cho cô, “Trong đó có tập tin ghi âm giữa tôi và Vũ Đăng.”
Khánh Linh nhíu mày, ánh mắt cô vừa sắc sảo, vừa đầy nghi ngờ, lấy chiếc USB từ tay tôi và cắm vào máy tính xách tay.
Ánh sáng xanh lập lòe từ màn hình khiến không khí thêm phần căng thẳng, như thể cả phòng đang chờ đợi một cơn bão sắp sửa ập đến.
Khi tiếng nói của Vũ Đăng vang lên trong không gian, mặt Khánh Linh trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.
“Mày không thể làm gì được tao, thằng ngu!” tiếng cười khẩy của hắn vang lên, đầy tự mãn, như nhát dao đâm vào lòng tôi.
“Hắn đã nói như vậy?” Khánh Linh quay sang nhìn tôi, ánh mắt cô đầy nghi vấn và sự lo lắng.
Tôi gật đầu, cảm giác tức giận dâng trào trong lòng, gương mặt tôi nóng rực như vừa bị thiêu đốt.
“Chúng ta cần phải tìm ra bằng chứng về những giao dịch bất chính của hắn,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói, đôi môi cô mím chặt lại.
“Nhưng làm thế nào?” tôi hỏi, lòng đầy hoang mang, cảm giác như mình đang bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng không lối thoát.
Khánh Linh cắn môi suy nghĩ, ánh mắt cô trở nên trầm tư, rồi nhẹ nhàng đáp: “Chúng ta phải đột nhập vào hệ thống của công ty.”
“Đột nhập?” tôi kêu lên, cảm giác hồi hộp tràn ngập trong người, như thể tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Đúng vậy,” cô khẳng định, “Hệ thống của hắn có thể chứa những thông tin cần thiết để chứng minh tội lỗi của hắn.”
Tôi im lặng, trong lòng đấu tranh giữa sự sợ hãi và quyết tâm, cảm giác như tôi đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” cô thúc giục, “Thời gian không còn nhiều.”
Tôi và Khánh Linh nhanh chóng lên kế hoạch, từng chi tiết được vạch ra như một bản đồ của cuộc chiến.
Cô vạch ra các bước cần thiết để đột nhập vào hệ thống của công ty dược phẩm mà Vũ Đăng đang điều hành.
“Hệ thống bảo mật của hắn khá chặt chẽ, nhưng không phải là không thể phá vỡ,” cô nói, ánh mắt đầy tự tin, như một chiến binh trước giờ ra trận.
“Tôi sẽ cần một chiếc máy tính xách tay và một số công cụ hỗ trợ,” tôi nói, quyết tâm trong từng câu chữ, tay tôi siết chặt lại như thể đang nắm giữ số phận của mình.
“Tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ,” Khánh Linh đáp, giọng điệu kiên quyết, ánh mắt cô sáng lên như một ngọn lửa trong đêm tối.
Khi trời tối dần, chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho cuộc đột nhập, cảm giác hồi hộp như một cơn sóng dữ đang ập đến.
Khánh Linh đã mang theo một chiếc máy tính xách tay mới, cùng với một số phần mềm hack để xâm nhập vào hệ thống, còn tôi chuẩn bị tâm lý cho những gì sắp xảy ra.
“Chúng ta sẽ đến công ty vào nửa đêm,” cô lên kế hoạch, “Lúc đó lực lượng bảo vệ sẽ ít và mọi người sẽ không chú ý.”
Tôi cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng đầy hào hứng trước kế hoạch táo bạo này, như một kẻ mạo hiểm sắp sửa nhảy xuống vực thẳm.
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” tôi nhắc nhở, “Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ tan thành mây khói.”
Khánh Linh gật đầu, ánh mắt kiên định, cô đã quyết tâm đi đến cùng.
Cuối cùng, khi đồng hồ điểm 12 giờ, chúng tôi lẻn ra khỏi nhà, lòng đầy hồi hộp, như một cặp tình nhân bí mật giữa đêm tối.
Con đường đi đến công ty dược phẩm trong đêm tối thật yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân vọng lại trong không gian.
Ánh đèn đường nhấp nháy, mỗi bước chân của chúng tôi vang lên như tiếng trống trong lòng, nhịp đập như một bản giao hưởng hồi hộp.
Khi đến nơi, tôi cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một chiếc dây đàn đang bị kéo căng đến mức tối đa.
“Đã đến lúc,” Khánh Linh thì thầm, ánh mắt cô sáng rực lên, như thể cô đã nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm.
Chúng tôi đứng trước cánh cổng lớn, cảm giác như đây là ranh giới giữa sự thành công và thất bại, giữa ánh sáng và bóng tối.
Khánh Linh nhanh chóng mở chiếc máy tính xách tay và bắt đầu cài đặt phần mềm, tay cô lướt nhanh trên bàn phím như thể đang khiêu vũ với chiếc máy tính xách tay.
Tôi nhìn xung quanh, cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng tôi, mỗi tiếng động đều khiến tôi giật mình.
“Nhanh lên!” tôi thì thầm, lo lắng khi thấy bóng dáng của một nhân viên bảo vệ đang đi tới, tim tôi đập như trống trận.
“Được rồi, chỉ cần một chút thời gian nữa,” Khánh Linh trả lời, tay vẫn không ngừng làm việc, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
Cuối cùng, cửa hệ thống bật mở, ánh sáng xanh lập lòe từ màn hình khiến tôi cảm thấy như đang đứng trước cánh cửa của một thế giới khác.
“Chúng ta đã vào bên trong,” Khánh Linh thì thào, giọng đầy phấn khích, như thể cô vừa tìm thấy kho báu quý giá.
Nhưng chưa kịp ăn mừng, tôi bỗng nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, cảm giác như cơn ác mộng đang đến gần.
“Có người!” tôi kêu lên, tim đập loạn xạ, như thể nó đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể tôi.
“Chúng ta phải tìm chỗ trốn!” Khánh Linh hét lên, mặt cô hiện rõ sự hoảng loạn, đôi môi cô run rẩy.
Tôi và Khánh Linh vội vàng tìm kiếm một nơi ẩn nấp trong bóng tối, ánh mắt chúng tôi quét quanh như những con thú hoang.
Tim tôi đập mạnh, cảm giác như nó sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, từng nhịp đập như một hồi chuông báo tử.
Chúng tôi nín thở, đứng yên bất động, chờ đợi một tia hy vọng trong sự tăm tối đáng sợ này, như những kẻ bị truy đuổi đang tìm kiếm sự sống.
Liệu chúng tôi có thể khám phá ra những bí mật của Vũ Đăng trước khi quá muộn?
Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.