Chương 2: Cuộc Đối Đầu Đầy Căng Thẳng
Hôm nay là ngày định mệnh trong cuộc đời tôi.
Tôi bước xuống từ chiếc xe ôm cũ kỹ, cảm giác lạnh lẽo bao trùm.
Mẹ cô ấy, một bà mẹ khó tính, ngồi đó với ánh mắt khinh bỉ, chờ đợi sự thất bại của tôi.
‘Thằng ăn mày này cũng dám đòi cưới con gái tôi?’ bà ta quát lớn khiến tôi lạnh sống lưng.
Những từ ngữ ngoa ngoắt của bà ta như những mũi dao sắc bén đâm vào lòng tôi, khiến tôi cảm thấy từng mạch máu trong cơ thể như đang co thắt lại.
Tôi cảm nhận được từng tia mắt của những người xung quanh đổ dồn vào mình, như thể họ đang chờ đợi một màn hài kịch không có hậu.
Nhưng không ai biết rằng, chiếc căn hộ tầng thượng trên tầng cao nhất của Landmark 81 là của tôi.
Và quỹ ủy thác nghìn tỷ mà tôi điều hành, những thứ mà bà ta không thể hình dung nổi.
Khi cuộc sống đưa tôi đến giới hạn, tôi sẽ cho bà ta thấy sự thật.
Đám cưới tại đại sảnh Phú Mỹ Hưng đang chờ đợi, và tôi sẽ là người cười cuối cùng!
Trần Tuyết, cô gái tôi yêu, đang đứng bên cạnh mẹ mình, nét mặt căng thẳng, nhưng ánh mắt cô ấy vẫn sáng lên một niềm hy vọng.
Cô ấy biết tôi có khả năng, nhưng mẹ cô lại không nghĩ như vậy.
‘Mày có biết rằng bản hợp đồng này sẽ yêu cầu mày phải ký xác nhận tài sản trước không?’ mẹ cô ấy hỏi, giọng điệu châm chọc, đôi môi mỏng không ngừng nhếch lên trong sự khinh bỉ.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
‘Tôi sẵn sàng hợp tác, nhưng tôi cần một hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý rõ ràng,’ tôi nói, cố gắng kiềm chế sự bức xúc.
‘Mày nghĩ mày có quyền đòi hỏi sao?’ bà ta bật cười, ánh mắt lấp lánh sự khinh bỉ, như thể tôi đang đứng trước một bài kiểm tra mà chắc chắn sẽ trượt.
Tôi không thể để bà ta dồn tôi vào chân tường như vậy.
‘Được rồi, bà muốn gì?’ tôi hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng bên trong lòng tôi đang dậy sóng.
‘Tôi muốn sính lễ 5 tỷ VNĐ,’ bà ta nói, hai tay khoanh lại, như thể đã chốt lại một thương vụ lớn.
Trái tim tôi như ngừng đập, cảm giác như đang bị dồn vào một góc tối tăm.
‘Tôi không thể đưa ra số tiền đó ngay bây giờ,’ tôi nói, cố gắng không để lộ sự lo lắng trong giọng nói, nhưng tay tôi đã bắt đầu toát mồ hôi.
Bà ta nhướng mày, ánh mắt đầy thách thức, khiến tôi cảm thấy như đang đứng dưới ánh đèn chói chang.
‘Thế thì mày không xứng đáng với con gái tôi!’
Bầu không khí trở nên ngột ngạt, như thể mọi âm thanh xung quanh đều bị nuốt chửng.
Trong đầu tôi, hàng triệu ý tưởng và kế hoạch đang chạy qua, nhưng tôi cần thời gian để thu thập những bằng chứng thuyết phục.
Quá trình này chỉ có 24 giờ, và tôi không thể thất bại.
Tôi nhớ lại tài khoản ngân hàng của mình, số dư hiện tại là 50 tỷ VNĐ.
Nếu tôi có thể lôi ra bản sao kê ngân hàng, cùng với hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đã ký, có thể tôi sẽ có cơ hội để chứng minh giá trị của mình.
Nhưng trước hết, tôi cần phải lén lút thu thập bằng chứng mà không để mẹ Trần Tuyết nghi ngờ.
Tôi quay sang Trần Tuyết, ánh mắt cầu xin sự hỗ trợ từ cô ấy.
Cô ấy gật đầu nhẹ, như thể hiểu được tình thế của tôi.
‘Em sẽ giúp anh,’ cô ấy thì thầm, nhưng giọng nói của cô như bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Nhưng điều đó vẫn chưa đủ, tôi cần phải hành động ngay bây giờ.
Mẹ cô ấy vẫn đang chờ đợi câu trả lời từ tôi, sự kiên nhẫn của bà ta đã cạn kiệt.
‘Mày có trả lời không?’ bà ta hỏi, giọng điệu đầy áp lực, như thể tôi đang bị tra tấn tâm lý.
Tôi cắn chặt môi, cố gắng không để lộ sự bất an, nhưng cảm giác như từng nhịp tim của tôi đều đang đập mạnh mẽ trong lồng ngực.
‘Tôi sẽ làm rõ tài sản của mình,’ tôi tuyên bố, quyết tâm nổi lên trong lòng.
‘Nhưng trước đó, tôi cần một hợp đồng rõ ràng, để bảo vệ quyền lợi của mình,’ tôi nhấn mạnh, nhìn thẳng vào đôi mắt của bà ta.
Bà ta nhìn tôi, ánh mắt như thể đang đánh giá từng câu chữ của tôi.
‘Mày có gì để chứng minh?’ bà ta hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt, khiến tôi cảm thấy như đang đứng trước một phiên tòa.
‘Tôi có bản sao kê tài khoản ngân hàng, và hợp đồng chuyển nhượng cổ phần,’ tôi nói, từng từ một bật ra từ miệng như thể một lời thề, khiến không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Bà ta cười khẩy, nhưng tôi cảm nhận được sự lo lắng trong ánh mắt của bà.
‘Mày có thể thu thập mọi thứ trong 24 giờ?’ bà ta hỏi, giọng điệu đầy thách thức, như thể đang kiểm tra độ kiên nhẫn của tôi.
‘Có thể,’ tôi khẳng định, sự tự tin dần trở lại, mặc dù tôi biết rằng thời gian không phải là bạn của tôi.
‘Nếu mày không làm được, đừng mong có cơ hội cưới con gái tôi,’ bà ta cảnh cáo, như một tiếng chuông báo hiệu sự thất bại.
Tôi cảm thấy như đang đứng trên một mỏm đá chênh vênh, nhưng tôi không thể lùi bước.
‘Tôi sẽ chứng minh cho bà thấy,’ tôi nói, quyết tâm tràn đầy trong từng câu chữ, như một lời thách thức gửi đến bà ta.
Cuộc gặp gỡ này kết thúc, nhưng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.
Tôi rời khỏi nhà Trần Tuyết, lòng đầy quyết tâm và một kế hoạch rõ ràng.
Tôi sẽ không để mẹ vợ làm nhục mình.
Và trong 24 giờ tới, tôi sẽ làm mọi cách để chứng minh giá trị thực sự của mình.
Cuộc sống sẽ không còn là một trò đùa, mà là một cuộc chiến sinh tử mà tôi nhất định phải thắng.