Chương 3: Cuộc Chiến Bằng Chứng Trong 24 Giờ

Hôm nay là ngày tôi phải chứng minh giá trị thật của mình.

Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong quán cà phê nhỏ ở quận 1, nơi mà từng tiếng xì xèo từ máy pha cà phê hòa lẫn với âm thanh ồn ào của phố phường.

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng khuôn mặt tôi, nhưng trong lòng lại cảm thấy lạnh lẽo.

Trần Tuyết, cô gái mà tôi yêu, đang chờ đợi ở nhà với mẹ cô ấy, một người phụ nữ khó tính, người đã tuyên bố rằng chỉ có tài sản và địa vị mới xứng đáng với con gái mình.

‘Mày có ý định gì, thằng nhóc?’ giọng nói của bà ta vang lên trong đầu tôi, như một lời nhắc nhở về áp lực mà tôi đang phải đối mặt.

Nhưng tôi không chỉ là một thằng nhóc, tôi là người thừa kế của một trong những dự án bất động sản lớn nhất Việt Nam.

Chiếc căn hộ tầng thượng trên tầng cao nhất của Landmark 81, nơi mà chỉ những người đủ khả năng mới có thể bước vào, đang chờ đợi tôi.

Tôi không thể để mẹ cô ấy coi thường mình thêm nữa.

Nhưng trước tiên, tôi cần bằng chứng.

Tôi rút điện thoại ra, nhấn số bạn thân nhất của mình, Minh.

‘Minh, mày có thời gian không?’ Tôi hỏi, giọng nói không giấu nổi sự gấp gáp.

‘Có gì không?’ Minh trả lời, giọng điệu nghiêm túc.

‘Tao cần mày giúp đỡ.’

‘Giúp cái gì?’

‘Bằng chứng về tài sản của tao và những gì tao đã đầu tư.’

‘Được, tao sẽ qua liền.’

Chỉ sau mười phút, Minh đã có mặt tại quán cà phê, gương mặt thận trọng.

‘Mày có tin tưởng mẹ vợ mày không?’ Minh hỏi khi ngồi xuống.

‘Không, nhưng tao cần chứng minh cho họ thấy.’

‘Vậy thì mày cần phải có bằng chứng cụ thể, rõ ràng.’

‘Đúng vậy, tao cần sao kê tài khoản ngân hàng, hợp đồng chuyển nhượng cổ phần và có thể là một tập tin ghi âm cuộc họp gần đây.’

Minh gật đầu, nét mặt nghiêm túc.

‘Để tao giúp mày thu thập tất cả.’

Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch.

Đầu tiên là sao kê tài khoản.

‘Mày có tài khoản tại ngân hàng nào?’ Minh hỏi.

‘Việt Thương Bank.’

‘Thế thì mày phải đến chi nhánh gần nhất.’

Tôi đứng dậy, nhanh chóng bước ra ngoài, trong lòng đầy quyết tâm.

Chi nhánh ngân hàng cách quán cà phê không xa, tôi đi bộ với tốc độ nhanh, từng bước chân như đập vào mặt đất, tạo ra âm thanh dồn dập.

Khi đến nơi, không khí trong ngân hàng thật nghiêm túc, mọi người đều tập trung vào công việc của mình.

Tôi đến quầy giao dịch, hít một hơi thật sâu trước khi nói:

‘Chào bạn, tôi muốn yêu cầu sao kê tài khoản ngân hàng của mình.’

Cô nhân viên ngân hàng nhìn tôi với ánh mắt đánh giá.

‘Bạn có thể cho tôi biết số tài khoản không?’

Tôi nhấn mạnh số tài khoản, lòng hồi hộp dâng cao.

Cô ấy gõ gõ bàn phím, từng âm thanh như nhắc nhở tôi về sự căng thẳng đang bao trùm.

‘Được rồi, tôi sẽ in sao kê cho bạn.’

Tôi cảm thấy như thời gian ngừng lại, từng giây trôi qua dài như một thế kỷ.

Sau vài phút, cô nhân viên đưa cho tôi một tờ giấy.

‘Đây là sao kê của bạn, số dư hiện tại là 50 tỷ VNĐ.’

Tôi cầm tờ giấy trong tay, cảm giác như vừa nắm giữ cả vận mệnh của mình.

‘Cảm ơn!’ tôi nói, rời khỏi ngân hàng với tâm trạng phấn khởi.

Trở lại với Minh, tôi đưa sao kê cho anh ấy xem.

‘Đây là bước đầu tiên,’ Minh nói, ánh mắt chớp chớp.

‘Tiếp theo là hợp đồng cổ phần.’

‘Chúng ta phải tìm đến công ty, nơi mà mày đã đầu tư.’

‘Đúng vậy,’ tôi gật đầu, trong lòng cảm thấy hồi hộp.

Chúng tôi đến công ty, nơi có trụ sở ở quận 2, một tòa nhà hiện đại với những cửa kính phản chiếu ánh nắng mặt trời.

Nhân viên tiếp tân nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên khi thấy tôi bước vào.

‘Tôi cần gặp giám đốc điều hành,’ tôi nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

‘Xin lỗi, anh ấy đang bận,’ cô ấy đáp, nhưng tôi đã không để ý đến.

‘Tôi cần phải gặp ngay bây giờ,’ tôi nói, giọng khẳng định.

Cô tiếp tân nhìn tôi, có lẽ cảm nhận được sự quyết tâm trong ánh mắt tôi, nên đã dẫn tôi đến phòng giám đốc.

Giám đốc ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ sự bất ngờ.

‘Cậu đến đây có việc gì?’

‘Tôi cần hợp đồng chuyển nhượng cổ phần của tôi,’ tôi nói với giọng mạnh mẽ.

‘Được, nhưng cậu có thể chờ một chút không?’

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng không thể ngồi yên.

Sau khi một hồi, giám đốc quay lại với một tập tài liệu trên tay.

‘Đây là bản hợp đồng,’ ông ấy nói, đưa cho tôi.

Tôi kiểm tra kỹ lưỡng, tất cả đều đúng với những gì mà tôi đã đầu tư.

‘Tôi sẽ cần một bản sao có dấu xác nhận,’ tôi yêu cầu.

‘Được,’ ông ấy đáp, thực hiện ngay lập tức.

Vậy là tôi đã có bằng chứng thứ hai.

Nhưng tôi cần thêm một thứ nữa, một bản ghi âm cuộc họp gần đây với các cổ đông.

‘Mày biết không, có một cuộc họp vào chiều nay,’ Minh nói khi chúng tôi rời khỏi công ty.

‘Chúng ta có thể tham gia.’

‘Được, nhưng chúng ta sẽ phải chuẩn bị thật tốt,’ tôi đáp.

Chúng tôi quyết định đến phòng họp, nơi mà các cổ đông đang tập trung.

Trái tim tôi đập nhanh hơn khi bước vào, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

‘Mày có chắc chắn không?’ Minh hỏi.

‘Chắc chắn,’ tôi trả lời, ánh mắt kiên định.

Cuộc họp diễn ra căng thẳng, tôi lắng nghe từng từ, từng câu chữ, và quyết định ghi âm lại cuộc họp.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, và tôi cảm thấy như đã nắm trong tay các bằng chứng cần thiết.

Khi cuộc họp kết thúc, tôi hít một hơi dài, cảm giác như đã vượt qua một thử thách lớn.

‘Chúng ta đã có tất cả,’ Minh nói, ánh mắt rạng rỡ.

Về nhà, tôi ngồi trước máy tính, kiểm tra lại tất cả các tài liệu.

Giờ đây, tôi đã có trong tay chứng cứ để chứng minh giá trị thật của mình.

Và tôi sẽ không để mẹ vợ có thể coi thường mình thêm nữa.

Tôi sẽ chứng minh cho bà ta thấy rằng, tôi không chỉ là một thằng nhóc nghèo, mà là một người đàn ông có giá trị thực sự.

Và vào ngày đám cưới, tôi sẽ là người cười cuối cùng!

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...