Chương 6: Cuộc Đối Đầu Cuối Cùng Tại Đại Sảnh Phú Mỹ Hưng

Hôm nay là ngày tôi đã chờ đợi từ lâu.

Bầu không khí trong đại sảnh Phú Mỹ Hưng ngột ngạt, những chiếc đèn chùm lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời đêm, nhưng tâm trí tôi lại tối tăm.

Tôi đứng đó, giữa không gian sang trọng, cảm giác như mình là một con cá lội ngược dòng giữa dòng đời hối hả.

Trần Tuyết, người phụ nữ mà tôi yêu, đang đứng cạnh mẹ cô, ánh mắt họ như hai mũi dao sắc nhọn, chờ đợi tôi đưa ra lời giải thích.

“Tôi không nghĩ rằng anh có đủ khả năng để làm rể của tôi.” Mẹ cô ta nói, giọng điệu châm chọc khiến tôi cảm thấy như có hàng trăm mũi dao đâm vào lòng.

Nhưng tôi không thể để bản thân bị gục ngã.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của những bông hoa tươi thắm, cố gắng thu thập lại suy nghĩ của mình.

“Bà đã sai khi đánh giá tôi qua vẻ bề ngoài.” Tôi đáp, giọng nói của mình cố gắng giữ vững, nhưng lòng tôi lại rối bời.

Trần Tuyết nhìn tôi, đôi mắt cô ấy như đang khuyến khích, nhưng cũng đầy lo lắng.

Tôi đưa tay vào túi áo, lấy ra một tập tài liệu dày cộp, đặt lên bàn trước mặt mẹ cô ấy.

“Đây là bằng chứng cho những gì tôi đã nói.” Tôi nói, ánh mắt không rời khỏi bà ta.

Bà ta mở tập tài liệu, ánh mắt chuyển từ khinh bỉ sang ngạc nhiên.

Bên trong là bản sao kê tài khoản ngân hàng, với số dư 50 tỷ VNĐ hiện rõ ràng.

Ánh mắt bà ta trợn tròn, như thể vừa nhìn thấy một con quái vật từ sâu thẳm của bóng tối.

“Đây có thể là giả mạo.” Bà ta cứng rắn phản biện, nhưng trong giọng nói đã có phần lung lay, như một chiếc thuyền chao đảo giữa cơn bão.

“Tôi có hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đã ký, và đây là tập tin ghi âm cuộc họp với các bên liên quan về cam kết tài chính.” Tôi tiếp tục, giọng điệu càng thêm kiên quyết.

Trần Tuyết đứng bên cạnh, ánh mắt cô ánh lên sự tự hào, nhưng tôi có thể thấy được nỗi lo lắng trong đôi mắt đó.

“Anh có thật sự muốn đi đến hôn nhân này không?” Cô hỏi, giọng nói nghiêm túc, như một thẩm phán đang xét xử một vụ án.

“Tôi yêu em, và tôi sẵn sàng làm mọi thứ để chứng minh.” Tôi đáp, lòng tràn đầy quyết tâm.

Mẹ cô ấy vẫn không từ bỏ, ánh mắt bà ta như lửa đang cháy.

“Anh chỉ là một thằng ăn mày, và sẽ không bao giờ đủ tốt cho con gái tôi.”

“Bà không biết tôi là ai.” Tôi nói, giọng điệu kiên quyết, “Tôi là người thừa kế của Landmark 81, và đây là tài sản của tôi.”

Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, tôi cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, như một cơn gió lạnh thổi qua đại sảnh.

Mẹ cô ấy bắt đầu thấy lo lắng, nhưng vẫn cố gắng giữ vững vẻ ngoài.

“Dù có bao nhiêu tiền đi nữa, cũng không thể thay đổi được sự thật.” Bà ta nói, nhưng giọng điệu đã yếu dần, như một chiếc bóng đang dần mờ nhạt.

Tôi nhìn vào mắt Trần Tuyết, thấy được sự tin tưởng và tình yêu trong đó, như một ánh sáng dẫn đường giữa những tăm tối.

“Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ, và hôm nay tôi sẽ chứng minh cho bà thấy.” Tôi nói, quyết tâm không lùi bước.

Cuộc đối đầu này không chỉ là về tiền bạc, mà còn là về danh dự và tình yêu.

“Mẹ, con yêu anh ấy.” Trần Tuyết lên tiếng, giọng nói mạnh mẽ như một cơn bão, vang vọng trong không gian rộng lớn.

Mẹ cô ấy bất ngờ, ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên, như thể vừa bị vạch trần một bí mật.

“Con không thể nói như vậy!” Bà ta quát, nhưng không còn sức nặng như trước, như một chiếc bình vỡ nát.

“Tại sao mẹ lại không thể chấp nhận tình yêu của con?” Cô hỏi, giọng nói kiên quyết, như một chiến binh trong trận chiến không có hồi kết.

“Bởi vì anh ta không xứng đáng!” Bà ta gào lên, nhưng lần này không còn sức mạnh, như một tiếng vọng không còn âm thanh.

Những lời nói đầy sức nặng vang lên trong không khí, khiến mọi người đều chăm chú theo dõi, như những khán giả trong một vở kịch kịch tính.

“Tôi sẽ không để mẹ quyết định hạnh phúc của con.” Trần Tuyết nói, ánh mắt rạng rỡ, như một ánh sáng hy vọng trong đêm tối.

“Tôi sẽ chứng minh cho bà thấy rằng tôi không phải là một thằng ăn mày.” Tôi nói, quyết tâm tràn đầy, như một người lính sẵn sàng xông vào chiến trường.

“Vậy thì hãy cho tôi thấy điều đó.” Bà ta đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi, như một con sư tử đang chờ đợi con mồi.

Tôi mỉm cười, trong lòng tràn đầy tự tin, như những cơn sóng vỗ về bờ cát.

Cuộc chiến này vẫn còn tiếp diễn, nhưng tôi đã sẵn sàng cho mọi thứ.

Tôi sẽ không chỉ là người thừa kế của Landmark 81, mà còn là người đàn ông mà Trần Tuyết xứng đáng.

Và hôm nay, tôi sẽ là người cười cuối cùng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...