Chương 2: Bà Nội Và Hoa Sen Tây Hồ
Phương Linh nghiên cứu sen vì bà nội.
Bà Nguyễn Thị Hồng — bảy mươi tám tuổi, sống bên Hồ Tây — trồng sen bảy mươi năm. Từ năm tám tuổi, bà theo mẹ hái sen ở đầm Trị — đầm sen lớn nhất Hà Nội, nằm giữa phường Quảng An và Nhật Tân.
Mỗi mùa hè, bà Hồng thức dậy lúc bốn giờ sáng, chèo thuyền nhỏ ra đầm, hái sen khi hoa vừa nở — vì sen hái lúc mới nở có hương thơm nhất, nhị vàng tươi nhất.
Bà bán hoa sen, trà sen, hạt sen, và một thứ mà ít ai biết: bột nhị sen — nhị hoa sen phơi khô, nghiền mịn, trộn với bồ kết và bồ hòn để gội đầu. Phụ nữ Hà Nội xưa gội đầu bằng bột nhị sen — tóc mượt, da đầu sạch, và thơm mùi sen.
"Bà ơi, sao bà không bán bột nhị sen nhiều hơn?"
"Vì người ta không tin, con ơi. Người ta chỉ tin dầu gội có mác ngoại. Bột nhị sen của bà — bà làm bằng tay, phơi nắng, không có hộp đẹp, không có quảng cáo — ai mua?"
Năm hai mươi tuổi, Phương Linh thi vào Đại học Dược — vì cô muốn chứng minh khoa học đằng sau bột nhị sen của bà: polyphenol trong nhị sen có khả năng chống oxy hóa, ức chế melanin (giảm sạm da), và kích thích collagen (tái tạo da). Bà nội đúng — chỉ là bà không biết gọi tên.
Bốn năm nghiên cứu — Phương Linh chứng minh: chiết xuất nhị sen Tây Hồ có hàm lượng polyphenol cao hơn bốn mươi phần trăm so với sen các vùng khác (do đất bùn Hồ Tây giàu khoáng chất đặc thù). Và phương pháp UAE ở 40°C giữ nguyên hoạt chất tốt hơn mọi phương pháp chiết xuất khác.
Khi GlowMax đánh cắp công thức, họ không chỉ ăn cắp khoa học — họ ăn cắp bảy mươi năm bà Hồng trồng sen. Họ ăn cắp bột nhị sen gội đầu. Họ ăn cắp mùi sen Tây Hồ lúc bốn giờ sáng.
"Bà ơi, người ta ăn cắp công thức sen của con."
"Con ơi, sen mọc từ bùn. Bùn bẩn — nhưng sen sạch. Người ta ăn cắp thì người ta là bùn. Con cứ sạch — rồi sen sẽ nở."