Chương 9: Quay Về Hồ Tây

Một năm sau IFSCC Seoul.

LinhSen: doanh thu mười lăm tỷ đồng/năm, hai mươi nhân viên, xưởng GMP chuẩn quốc tế, bán trên Shopee, Lazada, TikTok Shop, và hai mươi điểm bán retail tại Hà Nội và TP.HCM. Hợp tác R&D với Amorepacific — sản phẩm collab "Lotus by LinhSen x Amorepacific" bán tại Hàn Quốc và Việt Nam.

Phương Linh có thể mua nhà, mua xe, thuê văn phòng sang. Nhưng mỗi sáng thứ Bảy, cô vẫn về Hồ Tây — ngồi trên thuyền nhỏ cùng bà nội, hái sen.

Bốn giờ sáng. Trời còn tối, sương mù phủ mặt hồ, mùi bùn và sen quyện vào nhau. Bà Hồng chèo thuyền — chậm, đều, như bảy mươi năm qua — còn Phương Linh ngồi mũi thuyền, tay hái nhị sen, bỏ vào rổ tre.

"Bà ơi, ngày xưa bà hái sen bán được bao nhiêu?"

"Ngày xưa à? Mỗi mùa hái được vài ký nhị sen, bán được vài trăm nghìn. Đủ mua gạo."

"Giờ nhị sen bà hái bán cho Amorepacific, mỗi ký bốn trăm nghìn."

"Bà già rồi, con ơi. Bà không hiểu Amorepacific là gì. Bà chỉ biết: sen đẹp, sen thơm, và con gái bà giỏi."

Phương Linh cười, ôm bà — trên thuyền, giữa đầm sen, bốn giờ sáng.


Chiều hôm đó, Phương Linh về xưởng, mở lab notebook mới — trang đầu tiên, cô viết:

"Dự án mới: Chiết xuất hoạt chất từ lá sen già (lá sen sau mùa, thường bỏ đi). Giả thuyết: lá sen già chứa nồng độ alkaloid nuciferine cao hơn lá non — tiềm năng cho sản phẩm chống viêm da."

Cô lật trang, bắt đầu vẽ sơ đồ quy trình. Bên cạnh: chiếc beaker chứa dung dịch chiết xuất màu xanh lá — từ lá sen già mà bà nội hái hôm nay.

Phương Linh không dừng ở một sản phẩm. Cô là nhà khoa học — và nhà khoa học không bao giờ dừng. Họ chỉ bắt đầu lại, với câu hỏi mới, từ cùng một bông sen.

Trên bàn lab, cạnh notebook, là tấm ảnh bà nội — bà Hồng đứng bên đầm sen Tây Hồ, tay cầm bông sen, cười. Phía sau là Hồ Tây — mênh mông, phẳng lặng, và đầy sen.

Sen nở từ bùn. Và từ bùn, LinhSen đã nở — không phải vì ai cho phép, mà vì sen không cần ai cho phép để nở.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...