Chương 2: Bố Và Bầu Trời Đồng Tháp
Niềm đam mê cháy bỏng dành cho bầu trời và những vì sao xa xôi của Nguyễn Hoàng Dũng được thắp sáng bởi người cha kính yêu của mình từ thuở nhỏ.
Cha của anh là ông Nguyễn Văn Hùng một người thầy giáo dạy môn Vật lý cấp ba nghèo khó tại huyện Lai Vung thuộc tỉnh Đồng Tháp miền Tây Nam Bộ.
Ông Hùng đã dành trọn vẹn ba mươi năm cuộc đời đứng trên bục giảng phấn trắng để truyền dạy kiến thức tự nhiên cho biết bao thế hệ học trò nghèo khó.
Ngôi trường cấp ba Lai Vung nơi ông công tác vô cùng đơn sơ với những dãy nhà cấp bốn tường vôi bong tróc và sân trường đất đỏ bụi mù mỗi trưa hè.
Phòng thí nghiệm Vật lý của trường vô cùng nghèo nàn chỉ trang bị vài chiếc thước kẻ, lò xo rỉ sét và những chiếc bóng điện hỏng do học sinh gom góp.
Tuy nhiên, ông Hùng sở hữu một tình yêu vô bờ bến dành cho khoa học vũ trụ và luôn tìm cách truyền ngọn lửa đam mê đó cho đứa con trai cả của mình.
Mỗi tối thứ Bảy khi bầu trời miền quê Lai Vung trong vắt không một gợn mây ông lại mang chiếc chiếu cói trải rộng trên sân thượng lộng gió mát rượi.
Hai cha con nằm ngửa mặt lên trời và ông Hùng bắt đầu dùng đôi bàn tay sần sùi chai sạn chỉ cho con nhận biết từng chòm sao lấp lánh trên cao thẳm.
Do gia đình không có tiền mua kính thiên văn đắt đỏ nên mọi quan sát thiên văn đều được thực hiện bằng mắt thường kết hợp trí tưởng tượng phong phú.
Ông chỉ cho Dũng thấy chòm sao Orion kiêu hãnh với ba ngôi sao thẳng hàng Alnitak, Alnilam, Mintaka tạo nên chiếc thắt lưng trứ danh của người thợ săn.
Ông trầm giọng giải thích rằng ánh sáng lấp lánh mà hai cha con đang nhìn thấy đêm nay thực chất đã rời ngôi sao từ hàng nghìn năm trước trong quá khứ.
Những vì sao ấy nằm cách Trái Đất hàng trăm năm ánh sáng nên ánh sáng chúng phát ra đã đi một hành trình dài dằng dặc trước khi tới được mắt ta.
Ông dạy con rằng ánh sáng từ những ngôi sao đã chết vẫn tiếp tục di chuyển trong không gian bao la vì ánh sáng chân lý không bao giờ biết dừng lại.
Tri thức khoa học cũng giống như thứ ánh sáng vĩnh cửu ấy một khi con đã tiếp thu thì nó sẽ đi theo con suốt đời và không ai có thể cướp mất được.
Ông Hùng đã chắt chiu những đồng tiền lương giáo viên ít ỏi của mình để mua tặng cho Dũng cuốn sách giáo khoa thiên văn học bằng tiếng Anh cũ kỹ.
Cuốn sách photocopy mua từ một cửa hiệu sách cũ ở Sài Gòn đã trở thành người bạn đồng hành mở ra thế giới tri thức vô tận cho cậu bé Hoàng Dũng.
Mặc dù lúc đó cậu thiếu niên mười lăm tuổi chưa thể hiểu hết những công thức toán lý phức tạp nhưng những trang sách đã thắp sáng ước mơ bay xa.
Dũng học tập vô cùng xuất sắc thi đỗ thủ khoa vào Đại học Bách khoa TP.HCM rồi nhận học bổng toàn phần tiến sĩ hàng không vũ trụ tại Nhật Bản xa xôi.
Những năm tháng học tập vất vả tại Đại học Tokyo và thời gian nghiên cứu tại JAXA đã giúp Dũng tích lũy được lượng kiến thức chuyên môn cực kỳ đồ sộ.
Khi hoàn thành xuất sắc chương trình nghiên cứu Dũng đã quyết định từ bỏ mức lương cao ngất ngưởng ở Nhật để trở về Việt Nam đầu quân cho VNSC cống hiến.
Bố anh từng hỏi con trai tại sao lại từ bỏ cơ hội định cư ở một quốc gia phát triển như Nhật Bản để về nước chịu cảnh lương thấp eo hẹp khó khăn.
Dũng đã nhìn thẳng vào đôi mắt trũng sâu của bố mỉm cười ôn tồn hỏi lại tại sao bố không chuyển lên Sài Gòn dạy trường tư lương cao mà vẫn ở Lai Vung.
Ông Hùng im lặng mỉm cười nhận ra con trai đã thấm nhuần triệt để bài học đạo đức về lòng biết ơn quê hương và trách nhiệm xã hội mà ông truyền dạy.
Ông tự hào biết rằng đứa con trai bé bỏng nằm nhìn sao năm xưa giờ đã trưởng thành mang tri thức đỉnh cao trở về phục vụ tổ quốc thân yêu của mình.
Ngọn lửa đam mê từ bầu trời Lai Vung vẫn rực cháy trong tim Dũng soi sáng mọi quyết định kiên định của anh trước những thử thách khắc nghiệt sắp tới.
Từng lời giảng của cha về định luật vạn vật hấp dẫn và động lực học chất lưu luôn vang vọng trong tâm trí anh như những chỉ dẫn khoa học quý giá.
Dũng tự hứa sẽ cống hiến hết sức mình để phát triển nền khoa học vũ trụ nước nhà xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông đi trước.
Ngay cả khi bị giám đốc Phong đe dọa sa thải, Dũng vẫn không hề lung lạc ý chí bởi anh biết mình đang chiến đấu vì một mục tiêu cao cả hơn nhiều.
Anh nhớ về những buổi trưa hè nóng nực hai cha con cùng nhau sửa chữa chiếc radio cũ kỹ của hàng xóm bằng những dụng cụ thô sơ tự chế của cha.
Cha anh luôn kiên nhẫn tìm ra nguyên nhân cốt lõi của sự cố chứ không bao giờ sửa chữa qua loa đại khái để lấy lòng người khác một cách giả tạo.
Tinh thần khoa học nghiêm túc và sự trung thực tuyệt đối của người cha giáo viên nghèo đã nhào nặn nên tính cách kiên cường bất khuất của Hoàng Dũng ngày nay.
Anh mở cuốn sách cũ của cha ra xem lại những dòng ghi chú nghệch ngoạc bằng bút mực xanh đã phai màu theo thời gian nhưng vẫn vẹn nguyên giá trị tinh thần.
Những công thức về quỹ đạo Kepler và lực cản khí quyển được Dũng viết thêm vào lề sách như một sự tiếp nối hành trình tri thức của hai thế hệ.
Dũng cảm thấy lòng mình tràn ngập sự ấm áp và quyết tâm khi nghĩ về quê hương Đồng Tháp nơi cha mẹ vẫn đang dõi theo từng bước đường đi của anh.
Anh biết mình không được phép thất bại vì thất bại của anh sẽ làm tổn thương đến niềm tin yêu và hy vọng cháy bỏng của người cha già kính yêu.
Quyết định tự tay thiết kế thuật toán TMA chính là câu trả lời đanh thép của anh gửi tới ban lãnh đạo bảo thủ đang tìm cách bưng bít sự thật kỹ thuật.
Anh bắt tay vào viết những dòng code mô phỏng đầu tiên của thuật toán quản lý nhiệt trên chiếc laptop cũ của mình bất chấp bóng đêm đã bao trùm.
Tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn chuối sau nhà trọ như một bản nhạc đệm quen thuộc đưa anh trở về với những ký ức tuổi thơ êm đềm miền sông nước.
Dũng tin rằng dù khó khăn đến đâu thì tri thức khoa học chân chính được rèn luyện từ gian khó sẽ luôn tìm thấy con đường đi tới thành công vinh quang.
Anh tiếp tục gõ phím, những dòng code hiện lên sáng rực trên màn hình như những ngôi sao nhỏ đang lấp lánh dẫn lối cho anh đi qua đêm tối mịt mùng.