Chương 1: Bi Kịch Tại Phố Lãn Ông

Cơn mưa mùa thu rả rích trút xuống những mái ngói thâm nâu cổ kính của phố Lãn Ông, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội. Không khí man mát thấm đẫm mùi hương trầm ấm, vị đắng dịu xen lẫn ngọt thanh đặc trưng của các vị thuốc Bắc, thuốc Nam từ các hiệu châm cứu lâu đời. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, bên trong hiệu thuốc cổ truyền Trịnh Cát Đường, làn khói mỏng từ khay đốt ngải cứu cháy chậm tỏa ra thứ mùi thơm nồng ấm, xoa dịu đi cái lạnh đầu mùa. Trịnh Xuân Bách đang lặng lẽ đứng bên cạnh giường châm cứu, ngón tay thon dài khéo léo xoay nhẹ một cây kim châm bằng bạc cực mảnh, đĩnh đạc và tập trung cao độ.

"Cạch!"

Cánh cửa gỗ lim dày cộp của hiệu thuốc đột ngột bị đẩy mạnh ra một cách thô bạo, va đập vào bức tường gạch cổ tạo nên tiếng động khô khốc. Một nhóm người mặc sắc phục Quản lý thị trường cùng hai nhân viên cảnh sát kinh tế bước vào, mang theo luồng gió lạnh ẩm ướt thổi bay những tờ giấy kê đơn trên bàn gỗ. Đi đầu là Trần Thế Dũng – Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Nam Việt. Hắn diện bộ âu phục lụa đắt tiền được cắt may tinh xảo, tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe vàng khối sáng lấp lánh, gương mặt tròn trịa toát lên vẻ vênh váo và hống hách tột cùng. Hắn hất hàm ra hiệu cho thuộc cấp tiến vào phong tỏa toàn bộ các tủ đựng thuốc bằng gỗ cẩm lai khảm xà cừ năm đời của gia tộc họ Trịnh.

"Trịnh Xuân Bách! Mọi hoạt động bốc thuốc và châm cứu tại hiệu thuốc này phải dừng lại ngay lập tức!" Giọng Trần Thế Dũng vang lên chói tai, đè bẹp sự yên bình của hiệu thuốc cổ. Hắn giơ cao một văn bản có đóng dấu đỏ chót của cơ quan chức năng, nở nụ cười đắc thắng đầy mưu mô. "Tôi đại diện cho gia đình bà Lê Thị Hoa – bệnh nhân VIP vừa bị anh dùng thủ pháp châm cứu vô trách nhiệm làm liệt nửa người. Theo biên bản kiểm tra khẩn cấp, anh đã châm sai huyệt Phong Trì, làm tổn thương trực tiếp đến hệ thần kinh cột sống của bà ấy. Hiệu thuốc Trịnh Cát Đường bị tạm đình chỉ hoạt động và niêm phong hoàn toàn để phục vụ công tác điều tra hình sự!"

Bách khẽ nhướng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn gã đàn ông trước mặt, đôi bàn tay vẫn giữ nguyên sự thản nhiên đến kinh ngạc, không một chút biểu cảm dao động hay sợ hãi. Anh nhẹ nhàng cất cây kim châm bạc cuối cùng vào chiếc hộp gỗ cẩm lai cũ kỹ sờn rách ở góc bàn, ngón tay khẽ vuốt nhẹ lên thớ gỗ mịn màng như đang tìm lại sự bình tĩnh tuyệt đối. Anh trầm giọng, giọng nói ấm áp nhưng đanh thép vang lên: "Trần Thế Dũng, bà Lê Thị Hoa là bệnh nhân lâu năm của hiệu thuốc chúng tôi. Bốn ngày trước khi tôi tiến hành châm cứu các huyệt Hợp Cốc và Phong Trì để điều trị chứng đau nửa đầu cho bà ấy, các chỉ số huyết áp và mạch đập hoàn toàn bình thường. Thủ pháp châm cứu của tôi nông sâu đều có chừng mực, tuyệt đối không thể gây tổn thương thần kinh dẫn đến liệt flaccid nhanh chóng như vậy. Các người cấu kết với Quản lý thị trường để niêm phong Trịnh Cát Đường, chẳng phải là vì thèm khát công thức bài thuốc thảo dược xương khớp độc quyền của dòng họ tôi sao?"

"Mày câm miệng cho tao!" Trần Thế Dũng đỏ gay mặt sỉ nhục, hắn đập mạnh tập hồ sơ bệnh án lên bàn kính cường lực, ngón tay mập mạp dí sát vào mặt Bách. "Đôi bàn tay dính đầy bụi thuốc và những cây kim rỉ sét của dòng họ Trịnh nhà mày không xứng đáng đứng trong giới y học hiện đại! Bản án liệt nửa người của bà Hoa đã được các chuyên gia y tế hàng đầu ký tên xác nhận rồi. Mày chỉ là một thằng thầy thuốc đông y quèn, bám víu vào cái danh hiệu cổ truyền rách nát này để kiếm tiền lừa đảo. Hiện tại, giấy phép hành nghề của mày đã bị thu hồi khẩn cấp, tài khoản tại ngân hàng Techcombank của hiệu thuốc cũng bị phong tỏa theo yêu cầu của cơ quan điều tra vì hành vi phá hoại sức khỏe công cộng! Mày lấy cái gì để đấu với Tập đoàn Nam Việt nghìn tỷ của tao?"

Đứng bên cạnh Dũng, gã trợ lý nhanh nhảu đẩy tờ đơn nhận tội tự nguyện và chuyển nhượng công thức thuốc khớp về phía Bách. Dũng cười khẩy, giọng đầy đe dọa: "Ký vào đơn nhận tội này, giao ra công thức thuốc khớp để tập đoàn của tao độc quyền khai thác thương mại, tao sẽ tác động để gia đình bà Hoa bớt làm lớn chuyện, cho mày một đường sống tránh khỏi án tù mọt xương. Nếu không, ngày mai tấm biển hiệu sơn son thếp vàng Trịnh Cát Đường này sẽ bị hạ xuống gạch vỡ, và mày sẽ phải quỳ gối xin ăn trong phòng giam lạnh lẽo!"

Bách thản nhiên đút hai tay vào túi áo linen, ánh mắt kiên định đứng thẳng người, đối mặt trực tiếp với Trần Thế Dũng không một chút chần chừ: "Tôi sẽ không ký bất kỳ giấy tờ nào cả. Tri thức y đức của tổ tiên tôi không phải là thứ để hạng gian thương như ông có thể dùng tiền bạc và quyền lực bẩn thỉu để cướp đoạt. Sự thật như thế nào, tôi sẽ tự tay dùng những cây kim bạc này để chứng minh sòng phẳng trước pháp luật." Anh quay người bước ra khỏi phòng khách cổ kính, bỏ lại tiếng cười lạnh nhạt của Trần Thế Dũng và bóng tối bao trùm hiệu thuốc khi các dải băng niêm phong màu đỏ chói lọi được dán kín cửa gỗ dưới cơn mưa tầm tã.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...