Chương 2: Bão Truyền Thông Bẩn

Chưa đầy hai mươi tư giờ sau khi Trịnh Cát Đường bị niêm phong, một cơn bão truyền thông bẩn bùng nổ với sức tàn phá kinh hoàng trên khắp các trang mạng xã hội và tờ báo điện tử lớn. Các tiêu đề giật gân liên tục được giật lên: "Thầy lang băm phố Lãn Ông châm cứu làm liệt bệnh nhân VIP", "Góc khuất của các phòng khám đông y gia truyền thiếu chứng nhận". Những bài viết được định hướng một cách tinh vi bởi đội ngũ truyền thông của Tập đoàn Nam Việt đã biến Trịnh Xuân Bách thành kẻ tội đồ, một gã lừa đảo vô đạo đức dùng kim châm bẩn tàn hại sức khỏe người dân để trục lợi.

Dưới sức ép khủng khiếp của dư luận, hàng chục người tự xưng là người nhà của bệnh nhân Lê Thị Hoa liên tục kéo đến tụ tập trước cổng bệnh viện và đầu phố Lãn Ông. Họ mang theo băng rôn đỏ chót, liên tục gào thét đòi các cơ quan tư pháp khởi tố hình sự khẩn cấp và bỏ tù Trịnh Xuân Bách. Danh tiếng của hiệu thuốc gia truyền năm đời bỗng chốc bị sụp đổ hoàn toàn trong mắt công chúng. Bách bước đi lặng lẽ giữa những ánh mắt ghẻ lạnh, khinh bỉ và những lời xì xầm chỉ trỏ đầy tàn nhẫn của những người hàng xóm cũ vốn từng mang ơn bốc thuốc của cha anh.

Bách đứng bên kia đường, nhìn tấm biển hiệu gỗ cẩm lai của Trịnh Cát Đường bị dán kín bởi dải băng niêm phong đỏ rực, lòng anh nặng trĩu. Cha anh – ông Trịnh Xuân Hải, nghệ nhân đông y danh tiếng nay đang nằm liệt giường do chấn thương cột sống sau một tai nạn – khẽ nắm chặt lấy tay Bách khi anh trở về căn nhà nhỏ phía sau hiệu thuốc. Đôi mắt già nua của người cha rưng rưng vệt lệ, giọng ông thều thào run rẩy: "Bách... dòng họ Trịnh nhà ta năm đời bốc thuốc cứu người, lấy y đức làm đầu, tuyệt đối không bao giờ làm điều thất đức. Cây kim bạc trong tay con không chỉ là y thuật, mà là sinh mệnh và danh dự của tổ tiên. Con phải kiên cường lên, dùng sự thật để đòi lại công lý cho phố Lãn Ông."

Bách khẽ siết nhẹ bàn tay gầy gò sần sùi của cha, đôi mắt anh lóe lên tia sáng kiên định sắt đá. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc hộp gỗ cẩm lai khảm xà cừ sờn góc chứa bộ kim châm bạc gia truyền lên đầu giường, trầm giọng nói: "Cha yên tâm nghỉ ngơi. Cây kim bạc của nhà ta châm vào thịt da là để thông mạch cứu người, chứ không phải để kẻ khác bôi nhọ. Con sẽ bắt kẻ thủ ác phải trả lại sự trong sạch trọn vẹn cho Trịnh Cát Đường và làng thuốc cổ truyền." Anh xoay người thẳng bước đi về phía Bệnh viện Y học cổ truyền Trung ương, nơi cuộc chiến giành giật mạng sống và danh dự đang chờ đợi phía trước.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...