Chương 11: Quả Báo Tàn Khốc Và Sự Quỳ Gối Của Phản Diện
Trong lúc Trần Thế Dũng đang đứng chết lặng bàng hoàng trên sân khấu lớn trước sự sụp đổ thảm hại của đế chế dối trá, một tin sét đánh kinh hoàng từ điện thoại đột ngột khiến đầu gối hắn bủn rủn run bần bật quỵ xuống đất cộp. Đứa con trai độc nhất mười tuổi của Dũng – Trần Minh Quân – vừa được đưa vào phòng cấp cứu VIP của bệnh viện trong tình trạng sốc tim cấp tính nguy kịch, tính mạng chỉ còn tính bằng phút do lén uống chai nước sắc nhân sâm tẩm bổ trưng bày trên bàn làm việc của Dũng. Chai nước sắc sử dụng chính lô dược liệu sâm bẩn tẩm độc tố aconitine nồng độ cao mà công ty hắn nhập lậu chưa qua bào chế khử độc tính.
Màn hình máy giám sát y khoa tại phòng bệnh liên tục báo động đỏ chói tai khi nhịp tim của cậu bé tụt dốc thảm hại xuống mức nguy kịch 30 lần/phút, huyết áp sụt giảm nghiêm trọng xuống còn 50/30. Sốc tim cấp tính kèm theo cơn rung thất tàn nhẫn khiến em tím tái hoàn toàn, các máy sốc điện và thuốc vận mạch Tây y của các giáo sư hàng đầu hoàn toàn bất lực không thể cứu sống. Trần Thế Dũng chạy như điên vào phòng bệnh, chứng kiến đứa con duy nhất đang đứng trước ranh giới tử thần, sự kiêu ngạo hống hách thường ngày hoàn toàn biến mất tan tành dưới chân tình phụ tử thiêng liêng.
Không một chút chần chừ do dự, gã Chủ tịch tập đoàn nghìn tỷ quỳ rạp hai đầu gối xuống nền gạch men lạnh lẽo của bệnh viện trước mặt Trịnh Xuân Bách đang lặng lẽ đứng cùng Ngọc Mai. Hắn khóc lóc thảm hại, đầu dập mạnh xuống đất cộp cộp rỉ máu tươi lem luốc khắp mặt mày nhục nhã: "Bác sĩ Bách... tôi là con chó, tôi là kẻ khốn nạn vô liêm sỉ đã hãm hại cậu! Cầu xin cậu đại từ đại bi châm kim cứu lấy mạng sống của con trai tôi! Tôi xin bàn giao toàn bộ tài sản, giao ra hiệu thuốc, tự nguyện ký đơn nhận tội trước công an, chỉ xin cậu cứu mạng cháu bé!" Bách nhìn gã đàn ông phản diện đang quỳ dưới chân mình trong nước mắt hối hận tột cùng, ánh mắt anh lóe lên sự nghiêm nghị sâu sắc của một người thầy y đức chân chính.