Chương 1: Tiêu Đề Bị Gạch Khỏi Triển Lãm Mỹ Thuật Quốc Tế

Mười một giờ đêm, Nguyễn Đăng Gia Khoa nhận được tệp đính kèm chứa danh sách nghệ nhân chính thức của Triển lãm Sơn mài Quốc tế "Hồn Việt".

Gia Khoa đang ngồi một mình trong góc xưởng tối tại Bình Dương, đôi bàn tay sần sùi bám đầy những vệt màu đen xám và vết nhựa sơn ta ăn loét da chưa lành.

Bên cạnh anh là bức đại họa "Vịnh Hạ Long Ban Mai" phủ mười hai lớp sơn mài truyền thống thô ráp, đang phản chiếu ánh sáng lấp lánh của vỏ bào ngư tự nhiên.

Anh đưa ngón tay cái sần sùi vuốt nhẹ lên cán con dao sủi sơn bằng gỗ cũ kỹ có vết sứt ở mép trái lưỡi dao.

Thói quen xoay cán dao gỗ sứt mép này luôn xuất hiện mỗi khi tim anh đập nhanh vượt quá ngưỡng chín mươi nhịp một phút.

Khi màn hình điện thoại lóe lên, Gia Khoa nín thở nhìn vào dòng chữ "Giám đốc Nghệ thuật chính thức".

Cái tên Nguyễn Đăng Gia Khoa đã biến mất hoàn toàn.

Thay thế vào đó là dòng chữ in đậm, bóng loáng: Trần Hoàng Quốc – CEO Quốc Hoàng Art Export.

Dưới phần ca ngợi tác phẩm tâm huyết "Vịnh Hạ Long Ban Mai" mà Khoa đã ròng rã mài dũa suốt hai năm qua, credit ghi rõ: Tác giả: Trần Hoàng Quốc.

Tiếng giày cao gót bằng da bóng loáng gõ cộp cộp xuống nền bê tông xưởng vẽ vang lên từ phía cửa sau.

Trần Hoàng Quốc bước vào, áo vest Brioni phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc vuốt gel ngược ra sau phản chiếu ánh đèn neon lạnh lẽo.

Quốc nhìn đống xô nhựa sơn ta bốc mùi chua nồng rành mạch khắp gian phòng với vẻ ghê tởm lộ rõ qua nếp nhăn nơi khóe mũi.

Theo sau gã là Lâm Mỹ Vân, người vợ cũ vừa hoàn tất thủ tục ly hôn với Gia Khoa cách đây đúng bốn mươi tám giờ.

Mỹ Vân hôm nay mặc chiếc váy lụa đỏ kiêu kỳ, đôi mắt kẻ sắc sảo lướt qua bộ quần áo bảo hộ lao động dính đầy nhựa sơn bẩn thỉu của Gia Khoa.

“Anh Khoa, đây là biên bản chuyển giao toàn bộ tài sản R&D của xưởng vẽ,” Mỹ Vân lạnh lùng nói, ném tập hồ sơ mỏng lên bàn gỗ đầy bụi màu.

“Anh ký đi, từ ngày mai xưởng này thuộc quyền sở hữu của Quốc Hoàng Art,” cô ta tiếp tục với giọng điệu không một chút ấm áp nào.

Gia Khoa bật cười, tiếng cười khàn đặc khô khốc vang lên giữa không gian xưởng rộng lớn chứa đầy mùi nhựa sơn thô nồng nặc.

Anh đưa bàn tay run rẩy thọc sâu vào túi quần bên phải, xoay tròn viên hổ phách thô ráp – di vật duy nhất của cha anh để lại.

“Cười?” Quốc nhướng mày khinh bỉ, rút chiếc khăn lụa trắng ra lau nhẹ ngón tay như thể không khí ở đây đang làm bẩn gã.

“Mày nghĩ mày là ai hả Khoa? Một thằng thợ sơn mài thủ công rẻ rách, ôm đống nhựa ta thối hoắc này mà đòi xuất khẩu sang châu Âu sao?” Quốc cười khẩy.

“Thời đại này người ta dùng sơn poly tổng hợp của Trung Quốc, phun máy mười phút là xong một bức, bán vài chục triệu ngon lành,” gã lớn tiếng thách thức.

“Nhưng loại sơn poly độc hại đó sẽ bị máy quét FTIR tại cảng Hamburg trả về vì không đạt chuẩn xanh của châu Âu,” Gia Khoa ngẩng đầu đối diện thẳng với gã.

Ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao sủi sơn bám đầy nhựa khô, ghìm chặt lấy khuôn mặt đang tái đi một nhịp của Quốc.

Quốc bước lên một bước, gót giày gõ mạnh xuống nền bê tông kêu cộp, chỉ thẳng vào mặt Khoa.

“Câm mồm! Ngày mai tao sẽ công bố bức tranh này dưới tên tao tại triển lãm lớn nhất Sài Gòn!” Quốc gầm nhẹ.

“Cả cái ngành nghệ thuật này chỉ biết đến Trần Hoàng Quốc tao, còn mày mãi mãi chỉ là thằng thợ tồi chui rúc dưới hầm này mà thôi!” gã đắc ý tuyên bố.

Hai tên bảo vệ vạm vỡ phía sau bước lên, nắm chặt lấy bả vai gầy guộc của Gia Khoa, bấu mạnh đến mức khớp xương vai anh kêu răng rắc.

Chúng giật phắt chiếc laptop cũ chứa cơ sở dữ liệu phổ hồng ngoại của anh, rồi thẳng tay xô anh ra ngoài cửa sắt dưới cơn mưa giông Bình Dương tầm tã.

Gia Khoa ngã nhào xuống vũng bùn đỏ trơn trượt trước cổng xưởng, bùn đất bám đầy vào những vết loét nhựa sơn trên tay đau rát như bị kim châm.

Mưa xối xả trút xuống khuôn mặt xám ngoét không còn giọt máu của anh, hòa lẫn với dòng nước mắt thầm lặng của sự phẫn uất tột cùng.

Thế nhưng, đôi bàn tay dính bùn đỏ của anh vẫn bám chặt lấy cán gỗ của con dao sủi sơn sứt mép dắt trong đai lưng.

Anh đứng dậy từ vũng bùn lạnh lẽo, sắc mặt lạnh lùng nhìn bóng chiếc xe Mercedes của Quốc lao vút đi trong màn mưa tối tăm.

“Trần Hoàng Quốc, mày cướp đi bức tranh nhưng mày không biết phổ quang học của nhựa sơn Phú Thọ đã được tao khóa mã hóa rồi,” anh thì thầm.

Điện thoại trong túi áo bảo hộ ướt sũng chợt rung lên dồn dập.

Một giọng nói phụ nữ cực kỳ lý tính, lạnh lùng và gãy gọn vang lên ở đầu dây bên kia.

“Nguyễn Đăng Gia Khoa đúng không? Tôi là Trần Tuệ My, Trưởng bộ phận thẩm định tài sản vô hình của Ernst & Young Việt Nam.”

“Tôi không cần nghe anh thanh minh về drama gia đình. Tôi chỉ hỏi: Anh có dữ liệu gốc FTIR đạt chuẩn ISO 17025 để chứng minh bản quyền không?”

Gia Khoa ghìm chặt cơn thở dốc, đôi mắt anh lóe lên tia sáng kiên định giữa màn mưa bão.

“Có.”

“Vậy tám giờ sáng mai mang đến văn phòng chúng tôi tại tòa nhà Bitexco. Đừng đi trễ một giây nào.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...