Chương 2: Người Phụ Nữ Mang Cây Bút Chì Kim Bằng Bạc
Tòa nhà Bitexco sáng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai của Sài Gòn lúc bảy giờ năm mươi phút sáng.
Nguyễn Đăng Gia Khoa bước vào sảnh lớn, chiếc áo khoác bảo hộ dính vệt màu đã được giặt sạch nhưng vẫn còn phảng phất mùi nhựa sơn ta thô nồng đặc trưng.
Mùi nhựa sơn ta thô ấy bám sâu vào từng thớ thịt, từng kẽ móng tay sần sùi loét đỏ của anh suốt mười lăm năm qua.
Nhiều người đi qua sảnh lớn lùi lại một bước khi ngửi thấy mùi vị chua ấm kỳ lạ ấy, nhưng Gia Khoa không hề né tránh ánh mắt của họ.
Anh bước vào thang máy, đưa bàn tay sần sùi vào túi quần bấm nút kích hoạt chiếc đồng hồ bấm giờ kỹ thuật số cũ kỹ.
Đúng mười hai giây sau, cửa thang máy tầng ba mươi bốn mở ra trước văn phòng kính sang trọng của Ernst & Young Việt Nam.
Trần Tuệ My đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng đá marble trắng muốt, mái tóc ngắn cắt gọn gàng ôm lấy khuôn mặt thanh tú nhưng vô cùng lạnh lùng.
Cô mặc bộ vest công sở màu xám tro cắt may tinh xảo, đôi mắt sắc sảo nhìn lướt qua bộ dạng mệt mỏi của Gia Khoa qua cặp kính gọng mảnh.
Tay phải cô đang xoay nhẹ chiếc bút chì kim bằng bạc nguyên khối, đầu bút liên tục gõ nhẹ xuống tờ báo cáo định giá tài sản.
“Anh trễ mười hai giây so với giờ tôi yêu cầu,” Tuệ My lạnh lùng nói, giọng nói gãy gọn như tiếng gõ của phím máy tính.
“Tôi xin lỗi, hệ thống quét an ninh dưới sảnh mất thời gian thẩm định vân tay dính nhựa sơn của tôi,” Gia Khoa bình thản ngồi xuống ghế đối diện.
Tuệ My ngừng xoay chiếc bút chì kim bằng bạc, đặt nó nằm song song hoàn hảo với cạnh của chiếc máy quét phổ hồng ngoại cầm tay trên bàn.
“Tôi nói rõ để anh khỏi mất thời gian kỳ vọng: EY là Big 4 kiểm toán lớn nhất thế giới, chúng tôi chỉ tin vào dữ liệu khoa học,” cô nói.
“Quốc Hoàng Art vừa gửi chúng tôi hồ sơ xin định giá chuỗi sản phẩm sơn mài xuất khẩu trị giá mười lăm triệu USD để chuẩn bị niêm yết,” cô tiếp tục.
“Nếu anh nói họ dùng sơn giả poly và cướp công nghệ quét FTIR của anh, hãy cho tôi xem bằng chứng chịu được kiểm định pháp lý,” cô nhìn thẳng vào anh.
Gia Khoa không hề nao núng trước cái nhìn đầy áp lực của nữ trưởng bộ phận sắc sảo.
Anh đặt chiếc hộp gỗ thô mộc bám đầy bụi sơn lên mặt bàn đá marble trắng muốt sang trọng.
Anh mở nắp hộp, lấy ra một chiếc USB kim loại được khóa bằng mật mã số vật lý và con dao sủi sơn sứt mép cũ kỹ đặt bên cạnh.
Tuệ My nhìn con dao sủi sơn cũ kỹ có vết sứt ở mép trái lưỡi dao kia với sự ngạc nhiên thoáng qua trong đôi mắt lý tính.
“Đây là con dao sủi sơn của cha tôi, ông đã dùng nó để cạo từng mảng nhựa sơn ta thô trên thân cây Phú Thọ suốt ba mươi năm,” Gia Khoa nói.
“Nhựa sơn ta thô tự nhiên có chứa cấu trúc polymer mạch vòng urushiol đặc trưng mà sơn poly nhân tạo không bao giờ mô phỏng được,” anh tiếp tục.
Anh cắm chiếc USB vào máy quét cầm tay của Tuệ My, kích hoạt phần mềm so sánh phổ hồng ngoại FTIR độc quyền của mình.
Trên màn hình lớn của phòng họp, một đường cong đồ thị màu xanh lục chạy ngoằn ngoèo với các đỉnh sóng sắc nét hiện lên rành mạch.
“Đây là phổ quang học đặc trưng của nhựa sơn ta Phú Thọ đạt chuẩn tinh khiết chín mươi chín phần trăm,” Gia Khoa chỉ vào đỉnh sóng ở bước sóng 3010 cm⁻¹.
“Còn đây là phổ quang học của bức tranh 'Vịnh Hạ Long Ban Mai' mà Quốc Hoàng Art đang lưu trữ,” anh bấm nút so sánh phổ.
Một đường đồ thị màu đỏ đè lên đường màu xanh lục, nhưng ở bước sóng 3010 cm⁻¹, đường màu đỏ hoàn toàn phẳng lặng, chỉ có đỉnh nhọn ở bước sóng của chất phthalate độc hại.
Căn phòng họp sang trọng im phăng phắc chỉ còn tiếng gõ nhẹ của chiếc bút chì kim bằng bạc của Tuệ My.
Tuệ My đẩy gọng kính mảnh lên sát sống mũi, đôi mắt cô dán chặt vào sự sai lệch rành mạch của hai đường phổ quang học.
“Họ dùng sơn poly nhân tạo rẻ tiền trộn dung môi hóa chất độc hại để giả danh sơn mài ta tự nhiên xuất khẩu,” Tuệ My tự kết luận rành mạch.
“Ăn cắp công nghệ quét nhưng lại không biết công thức quét này chỉ nhận diện được liên kết hydro của urushiol tự nhiên,” cô khẽ nhếch môi cười khẩy.
“Trần Hoàng Quốc thực sự đã quá ngu ngốc khi nộp hồ sơ này cho EY thẩm định,” cô gõ nhẹ đầu bút chì kim xuống mặt bàn.
Đúng lúc đó, cánh cửa kính phòng họp bị đẩy mở thô bạo từ phía ngoài.
Trần Hoàng Quốc bước vào cùng ba luật sư mặc vest đen sang trọng, khuôn mặt gã tràn đầy vẻ giận dữ dữ dội khi thấy Gia Khoa ngồi đó.
“Trần Tuệ My! Cô dám tiếp xúc riêng với một thằng thợ bị sa thải đang nắm giữ bất hợp pháp tài sản của Quốc Hoàng Art sao?” Quốc quát lớn.
Luật sư của gã đặt một văn bản có đóng dấu đỏ của Chi cục Quản lý Thị trường Bình Dương lên bàn.
“Thưa trưởng bộ phận Trần Tuệ My, chúng tôi vừa nhận được lệnh tạm đình chỉ hoạt động xưởng của Nguyễn Đăng Gia Khoa vì vi phạm an toàn hóa chất độc hại,” gã luật sư nói.
“Mọi dữ liệu phổ quang học của anh ta đều đang bị điều tra và phong tỏa pháp lý trong vòng hai mươi bốn giờ tới!” gã lớn tiếng tuyên bố.
Quốc nhìn Gia Khoa quỳ quỵ sụp vai xuống bàn vì kiệt sức sau đêm mưa bão, đôi mắt gã lóe lên sự đắc ý tột cùng của kẻ đang nắm giữ quyền sinh sát.
“Thằng rẻ rách, xưởng của mày đã bị khóa, dữ liệu của mày đã bị phong tỏa,” Quốc cười hô hố.
“Mày lấy tư cách gì đối đầu với Quốc Hoàng Art mười lăm triệu USD của tao đây hả?” gã cúi xuống ghé sát tai Khoa thách thức.
Gia Khoa run nhẹ bả vai, bàn tay sần sùi của anh siết chặt lấy cán gỗ con dao sủi sơn sứt mép đến mức kẽ móng tay loét nhựa rỉ máu đỏ tươi xuống đá trắng.
Thế nhưng, anh vẫn ngẩng đầu đối diện thẳng với khuôn mặt đang đắc thắng của gã cựu anh rể.
“Tao lấy sự thật của sống sơn ta Phú Thọ để đối đầu với mày,” anh nói rành mạch từng câu lạnh lùng.