Chương 1: Bản Thiết Kế Bị Xé
Phòng họp VIP tầng năm mươi Landmark 81, mười giờ sáng.
Trương Hải Yến đang trình bày bản thiết kế resort sinh thái năm sao tại Phú Quốc trước hai mươi lãnh đạo tập đoàn BĐS Thành Phát.
"Resort EcoVilla không chặt một cây rừng ngập mặn nào," Yến chiếu mô hình 3D lên màn hình.
"Hai mươi villa nằm giữa tán cây, nối bằng lối đi gỗ nâng cao.
Nền móng dùng cọc xoắn thay vì đổ bê tông, nước thải xử lý bằng hệ thống đất ngập nhân tạo.
Zero waste, zero carbon."
Thiết kế tuyệt đẹp: villa mái lá dừa uốn cong như sóng biển, tường kính nhìn ra rừng ngập mặn, hồ bơi sinh thái lọc bằng thực vật thay vì chlorine.
Nhưng Nguyễn Đức Thành — Chủ tịch Thành Phát, năm mươi tuổi, gương mặt xương xẩu — không cười.
"Cô Yến, hai mươi villa thì bán cho ai?
Tôi muốn hai trăm phòng.
Bê tông, thép, điều hòa trung tâm, pool bar, karaoke.
Du khách Trung Quốc và Hàn Quốc muốn khách sạn năm sao, không muốn ngủ trong lều."
"Nhưng anh Thành, bản thiết kế đã được phê duyệt bởi UNESCO vì bảo tồn rừng ngập mặn—" "UNESCO không trả tiền thuê đất!"
Thành gầm lên.
Bên cạnh, đối tác Hàn Quốc Lee Sang-ho gật gù: "We need volume, not trees."
Thành ném bản hợp đồng thiết kế lên bàn: "Hủy.
Tôi thuê công ty kiến trúc Hàn Quốc thiết kế lại.
Bê tông, hai trăm phòng, tối đa revenue per square meter."
"Anh sẽ phá rừng ngập mặn?"
Yến đứng dậy, mặt đỏ bừng.
"Rừng đó bảo vệ bờ biển, nuôi dưỡng hệ sinh thái cả vùng!"
"Cô lo chuyện cây cối, tôi lo chuyện tiền.
Bảo vệ thu lại laptop và file thiết kế.
Hợp đồng hủy, cô về đi."
Yến bước ra khỏi Landmark 81, tay siết chặt USB — bản backup cuối cùng của thiết kế EcoVilla.
Cô nhìn xuống sông Sài Gòn lấp lánh dưới nắng trưa.
"Anh Thành, anh phá rừng để xây bê tông.
Còn tôi sẽ xây resort mà rừng là nền tảng."
Trong đầu cô, bản thiết kế vẫn sống — hoàn hảo hơn bao giờ hết.