Chương 1: Đêm Nhà Máy Cháy
Hai giờ mười lăm phút sáng, điện thoại Phan Đình Khoa reo.
Màn hình hiện thông báo từ hệ thống PCCC IoT: "CẢNH BÁO CHÁY — Nhà máy Thiên Long Plastics, KCN Bình Dương.
Sector C, kho nguyên liệu."
Khoa lao xe từ quận 7 đến Bình Dương trong bốn mươi phút.
Khi đến nơi, nhà máy đã chìm trong biển lửa — ngọn lửa cao hai mươi mét, khói đen cuồn cuộn.
Khoa nhìn đám cháy bằng con mắt chuyên gia mười năm: cháy bắt đầu từ kho nguyên liệu nhựa PVC, lan nhanh bất thường ra toàn bộ sector C trong vòng mười lăm phút.
Hệ thống sprinkler tự động — thứ anh thiết kế — không kích hoạt.
Bất thường.
Hệ thống sprinkler anh thiết kế có độ tin cậy chín mươi chín phần trăm.
Mười năm, sáu mươi nhà máy, chưa bao giờ lỗi.
Sáng hôm sau, cảnh sát PCCC triệu tập Khoa.
Chủ nhà máy Vũ Hoàng Long — mặt đen sì vì khói, nhưng mắt lại bình tĩnh đáng ngờ — tố cáo: "Kỹ sư Phan Đình Khoa thiết kế hệ thống PCCC sai tiêu chuẩn, sprinkler không hoạt động, gây thiệt hại tám trăm tỷ đồng."
Trưởng phòng Bảo hiểm Mỹ Hạnh cung cấp "bằng chứng": báo cáo kiểm tra hệ thống PCCC ghi rõ nhiều lỗi kỹ thuật, ký bởi kỹ sư kiểm định độc lập.
"Bản kiểm tra này giả mạo!"
Khoa hét lên.
"Hệ thống của tôi được kiểm định bởi Cục PCCC, đạt chuẩn NFPA 13!
Tôi có giấy chứng nhận!"
"Giấy chứng nhận cấp hai năm trước.
Kể từ đó, hệ thống có thể xuống cấp," Long nói bình tĩnh.
Khoa bị bắt tạm giam ba mươi ngày, khởi tố tội "vi phạm quy định về phòng cháy chữa cháy gây hậu quả nghiêm trọng."
Nếu bị kết tội, anh đối mặt mười năm tù.
Nhưng trong đầu Khoa, một chi tiết nhảy múa: hệ thống sprinkler không kích hoạt.
Anh thiết kế nó.
Anh biết nó không tự hỏng.
Ai đó đã tắt nó.