Chương 1: Sáu Trăm Triệu Tiền Ở Nhờ

Tôi tên Lan. Hai mươi chín tuổi. Chiếc Vision đời 2017 của tôi mua lại cũ, chạy đã bốn năm. Bên hông xe có một vết trầy dài, yên xe từng bị mèo cào rách một góc, tôi dán miếng da đen lên cho gọn. Máy vẫn êm, đi làm mỗi ngày không hỏng vặt, nên tôi chưa từng nghĩ phải đổi. Quần áo của tôi cũng vậy. Áo sơ mi mua đợt giảm giá. Túi xách da tổng hợp vài trăm ngàn. Son môi loại bình dân, hết thì mua cây khác. Ở nhà chồng, những thứ đó không được gọi là tiết kiệm. Chúng được gọi là nghèo. Ngày đầu tiên tôi dắt chiếc Vision vào sân nhà họ Trần, mẹ chồng tôi — bà Hương — đứng trên bậc thềm nhìn tôi từ đầu xuống chân, rồi quay sang chị Phương, chị chồng tôi, nói nhỏ nhưng đủ để tôi nghe: “Con trai tao rước về cái gì vậy?” Chị Phương che miệng cười. Minh, chồng tôi, đứng cạnh tôi. Anh nghe thấy. Tôi biết anh nghe thấy. Nhưng anh chỉ cúi xuống xách túi đồ của tôi vào nhà. Tôi cũng không nói gì. Tôi nghĩ: thôi, lần đầu gặp mặt, không cần làm lớn. Rồi một lần thành hai lần. Hai lần thành bốn năm. Bốn năm đó, tôi học được một điều: có những người không cần biết sự thật. Họ chỉ cần một thứ đủ rẻ tiền để khinh thường mình. Với bà Hương, thứ đó là chiếc Vision của tôi. Với chị Phương, thứ đó là cái mác “con dâu không của hồi môn”. Với họ hàng nhà chồng, thứ đó là câu: “Lan làm văn phòng tháng chắc được mấy triệu?” Còn với Minh, tôi không biết đó là gì. Có lẽ là sự im lặng. Bố chồng tôi, ông Thắng, mất vào sáng thứ Tư. Ông vốn điều trị ung thư hơn một năm. Sau đợt hóa trị cuối, người ông yếu đi rất nhanh. Nhưng người đưa ông đi viện nhiều nhất không phải bà Hương, cũng không phải chị Phương. Là Minh và tôi. Sáng hôm ấy, ông lên cơn đau ngực đột ngột. Nhồi máu cơ tim. Cấp cứu không kịp. Đám tang diễn ra ba ngày. Tôi mặc áo tang, đứng sau Minh, tiếp khách, rót nước, ghi phong bì, đưa khăn cho bà Hương mỗi lần bà khóc. Đến tối, khi khách về hết, chị Phương cởi đôi giày cao gót đặt lên thềm, liếc tôi: “Lan, em rửa chén giúp chị nha. Cả ngày chị đứng tiếp khách mệt quá.” Tôi nhìn xuống đôi tay chị. Móng tay sơn đỏ, còn nguyên vẹn. Tôi gật đầu. Trong bếp, một bà cô bên họ chồng đi ngang qua, nhìn tôi đang xắn tay áo rửa chồng bát đĩa cao gần đến cổ. “Dâu nhà này cũng được việc đó chứ,” bà cười. “Không có tiền thì có sức. Cũng coi như có đóng góp.” Tôi dừng tay đúng một giây. Rồi tiếp tục rửa. Minh đứng ngoài cửa bếp. Anh nhìn tôi, môi mấp máy như muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng, anh chỉ bước vào lấy thêm túi rác. Tôi quay đi. Nước rửa chén nóng làm tay tôi đỏ lên. Tôi đã quen rồi. Bảy ngày sau đám tang, bà Hương gọi họp gia đình. Không phải để nhớ ông Thắng. Để chia tài sản. Phòng khách nhà họ Trần hôm ấy đông đủ hơn tôi nghĩ. Bà Hương ngồi đầu bàn. Chị Phương ngồi bên phải bà. Anh Hải, chồng chị Phương, ngồi cạnh vợ, mắt dán vào điện thoại. Minh ngồi bên trái tôi, hai tay đan vào nhau. Còn tôi ngồi ở cuối bàn. Vị trí mà họ luôn dành cho tôi. Bà Hương đặt một tập hồ sơ xuống bàn. “Tài sản ông Thắng để lại gồm có mảnh đất ở Bình Dương bảy trăm mét vuông, một khoản tiết kiệm ngân hàng khoảng một tỷ hai, và ba mươi lăm phần trăm cổ phần trong công ty vật liệu xây dựng của chú Hùng.” Chú Hùng là em trai ông Thắng. Tôi nghe đến đó, mắt hơi động. Nhưng tôi không nói. Bà Hương nhìn quanh một lượt. Đến tôi, ánh mắt bà dừng lâu hơn. “Lan ngồi đây làm gì?” Phòng khách im xuống. Minh nghiêng đầu nhìn mẹ. Tôi ngẩng lên. “Con là vợ của Minh,” tôi nói. “Con ngồi nghe cũng không sai.” Bà Hương bật cười rất khẽ. “Vợ thì cũng tùy loại vợ. Chuyện tài sản nhà này, người ngoài không nên xen vào.” Tôi nhìn bà. Người ngoài. Bốn năm sống trong căn nhà này. Bốn năm đi làm về ghé chợ mua đồ ăn. Bốn năm đóng tiền điện nước, tiền thuốc, tiền tái khám lặt vặt cho ông Thắng. Bốn năm đứng sau mọi bữa cơm, mọi đám giỗ, mọi cuộc họp gia đình. Cuối cùng, tôi vẫn là người ngoài. Chị Phương kéo một tờ giấy từ trong tập hồ sơ ra, đẩy về phía tôi. “Thật ra em ngồi cũng được,” chị nói, giọng nhẹ như đang làm việc thiện. “Nhân tiện mình tính luôn phần của em.” Tôi nhìn tờ giấy. Bảng tính. Rất đẹp. Rất chi tiết. Tiền ăn bốn năm. Tiền điện nước bốn năm. Tiền phòng ở bốn năm. Tiền giúp việc. Tiền hao mòn nội thất. Thậm chí có cả dòng: “Chi phí sinh hoạt phát sinh do có thêm con dâu.” Tổng cộng: sáu trăm triệu. Chị Phương đặt ngón tay lên con số cuối. “Bốn năm qua, vợ chồng em Minh ở đây. Phần của Minh thì là con ruột, không tính. Còn Lan, nói thẳng ra là em chưa đóng góp gì đáng kể. Trước khi nói chuyện quyền lợi, em nên hoàn lại phần chi phí này cho mẹ.” Tôi nhìn tờ giấy. Rồi nhìn chị. “Chị muốn tôi trả sáu trăm triệu?” “Không phải chị muốn,” chị mỉm cười. “Đó là công bằng.” Anh Hải lúc này mới ngẩng đầu lên. “Thật ra con số này còn nhẹ đó. Ở ngoài thuê nhà bốn năm không có giá đó đâu.” Tôi quay sang Minh. Anh nhìn tờ giấy, sắc mặt rất khó coi. Nhưng anh vẫn chưa nói. Bà Hương đặt tay lên bàn. “Lan, mẹ nói thật. Nhà này không bạc đãi con. Nhưng con cũng phải biết điều. Con đi làm tháng mấy triệu, mẹ không chê. Nhưng đã không có của cải thì đừng ngồi đây như người có quyền quyết định.” Tôi nhìn bà rất lâu. Rồi tôi hỏi: “Vậy nếu con trả sáu trăm triệu, con có quyền ngồi lại không?” Chị Phương hơi khựng. Bà Hương cau mày. “Ý con là gì?” Tôi cúi xuống, mở túi xách. Minh giữ tay tôi lại. “Lan...” Lần đầu tiên trong buổi họp, anh lên tiếng. Tôi nhìn tay anh đang đặt trên tay tôi. Không mạnh. Không dứt khoát. Giống như một lời xin đừng. Tôi rút tay ra. “Không sao,” tôi nói. “Họ muốn tính cho rõ. Em cũng muốn tính cho rõ.” Tôi lấy laptop ra. Màn hình sáng lên. Trong phòng khách, không ai nói gì. Tôi mở thư mục đã chuẩn bị sẵn. Tên thư mục rất đơn giản: **NHÀ HỌ TRẦN**. Bên trong có bốn file. Tôi mở file đầu tiên. Sao kê ngân hàng bốn năm. Tôi xoay laptop về phía bà Hương. “Mỗi tháng, con chuyển vào tài khoản sinh hoạt chung của gia đình bảy triệu. Tiền ăn, điện, nước, thuốc men lặt vặt cho bố. Bốn năm, tổng cộng ba trăm ba mươi sáu triệu.” Tôi kéo xuống từng dòng giao dịch. Ngày. Giờ. Nội dung chuyển khoản. **Lan chuyển sinh hoạt tháng 3.** **Lan chuyển tiền điện nước.** **Lan chuyển tiền thuốc cho ba.** **Lan chuyển phí tái khám.** Chị Phương cúi xuống nhìn tờ bảng tính của mình. Nụ cười trên mặt chị nhạt đi. Tôi mở file thứ hai. Hồ sơ vay ngân hàng cũ. Tôi nói tiếp: “Hai năm trước, công ty của bố gặp khó. Căn nhà này bị ngân hàng chuẩn bị phát mãi vì khoản vay quá hạn. Minh có nói với con. Bố không muốn mẹ biết vì sợ mẹ sốc.” Bà Hương ngẩng phắt lên. “Con nói gì?” Tôi mở hợp đồng mua bán. Tên bên mua: Nguyễn Hoàng Lan. Ngày ký: tháng 3 năm 2024. Giá chuyển nhượng: hai tỷ một trăm triệu. Nguồn tiền thanh toán: tất toán khoản vay thế chấp tại ngân hàng. Tôi đẩy laptop về phía bà Hương. “Căn nhà mọi người đang ngồi đây đứng tên con. Con mua lại hợp pháp trước khi ngân hàng xử lý tài sản. Từ tháng 3 năm ngoái đến nay, nhà này không còn đứng tên bố nữa.” Cả phòng khách im phăng phắc. Không phải im lặng bình thường. Là kiểu im lặng của những người vừa bị ai đó rút mất cái ghế dưới chân. Bà Hương nhìn màn hình. Môi bà hé ra, nhưng không phát ra tiếng. Chị Phương cầm tờ giấy sáu trăm triệu lên, rồi lại đặt xuống. Anh Hải ngồi thẳng dậy. Minh cúi đầu. Tôi đóng file lại. “Như vậy,” tôi nói, “nếu chị Phương muốn tính tiền ở, tiền phòng, tiền hao mòn nội thất, mình nên tính từ tháng 3 năm ngoái đến giờ theo chiều ngược lại.” Tôi nhìn chị. “Gia đình mình đang ở trong nhà của tôi. Nếu tính công bằng, ai đang nợ ai?” Chị Phương tái mặt. Anh Hải không còn nhìn điện thoại nữa. Bà Hương siết tay trên bàn. “Lan,” bà nói chậm rãi. “Chuyện lớn như vậy, sao con không nói?” Tôi nhìn bà. “Vì từ đầu đến giờ, không ai hỏi con đã làm gì cho nhà này. Mọi người chỉ hỏi con ngồi đây làm gì.” Không ai đáp. Tôi khép laptop lại. “Buổi họp hôm nay là để chia tài sản của bố. Mình cứ tiếp tục đi ạ. Con nghe.” Nhưng lần này, không ai mở miệng trước. Tối đó, trên đường về, Minh ngồi sau xe tôi. Đúng vậy. Tôi vẫn đi chiếc Vision cũ. Anh là người ngồi sau. Gió đêm Sài Gòn thổi qua cầu, lạnh hơn thường ngày. Minh im lặng rất lâu. Đến khi dừng đèn đỏ, anh mới nói: “Anh xin lỗi.” Tôi nhìn thẳng về phía trước. “Anh xin lỗi vì chuyện gì?” Anh im một lúc. “Vì đã để mẹ và chị nói như vậy. Vì đã không nói gì. Vì anh biết chuyện căn nhà, nhưng anh chưa từng nói với mẹ đó là tiền của em. Anh nghĩ... cứ để yên thì nhà sẽ yên.” Đèn đỏ còn mười hai giây. Tôi nói: “Nhà không yên đâu Minh. Chỉ là em yên.” Anh không trả lời. Tôi vặn ga chạy tiếp. Trong túi xách của tôi, laptop vẫn còn ba file chưa mở. Một file về tài sản riêng của tôi. Một file về văn bản thỏa thuận tài sản vợ chồng. Và một file về ba mươi lăm phần trăm cổ phần công ty mà chú Hùng nói là của ông. Tôi đã hy vọng sẽ không cần dùng đến chúng. Nhưng hy vọng, ở nhà họ Trần, thường là thứ vô dụng nhất. ---

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng