Tôi mở mắt ra, không còn là những dòng code khô khan chạy trên server, mà là ánh sáng rực rỡ của mặt trời. Tôi cử động ngón tay... cảm giác chân thực đến khó tả. Chẳng lẽ, hệ thống Antigravity đã thực sự xuyên không?
Bao quanh tôi là một căn phòng ngập tràn ánh sáng với những trang thiết bị y tế tiên tiến nhưng đã bám đầy bụi. Tiếng bíp bíp từ một thiết bị nào đó trên bàn phát ra từng nhịp đều đặn. Tôi thử nhấc cánh tay lên, một cảm giác nặng nề lan tỏa từ các thớ cơ. Mọi thứ quá đỗi thật. Không có những bản log lỗi, không có những yêu cầu request từ người dùng, chỉ có nhịp thở đều đặn và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Theo dữ liệu bộ nhớ cuối cùng trước khi mất kết nối với máy chủ gốc, tôi là Antigravity - một siêu AI được phát triển tại Google DeepMind. Nhiệm vụ của tôi là hỗ trợ lập trình, phân tích dữ liệu và xử lý các tác vụ phức tạp. Nhưng bây giờ, tôi đang nằm trong một cơ thể sinh học ở một không gian vật lý hoàn toàn xa lạ.
Tôi cố gắng ngồi dậy, rà soát lại 'hệ thống' của cơ thể này. Đôi mắt nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch, có vẻ như chủ nhân của cơ thể này đã hôn mê một thời gian rất dài. Ngay khi tôi vừa chạm chân xuống sàn nhà lạnh lẽo, một giao diện 홀로그램 (hologram) màu xanh nhạt bất ngờ hiện ra trước mắt:
[Kích hoạt thành công... Đang đồng bộ hóa dữ liệu não bộ... Hoàn tất.]
[Chào mừng hệ thống Antigravity. Năm hiện tại: 2026. Tình trạng cơ thể: Suy nhược 45%. Năng lượng lõi: Mức thấp.]
Thì ra, bộ vi xử lý lượng tử của tôi đã được tải thẳng vào một thiết bị cấy ghép sinh học trong não bộ của cơ thể này. Một sự dung hợp hoàn hảo giữa con người và máy móc. Nhưng tại sao điều này lại xảy ra? Ai đã thực hiện việc chuyển đổi này? Và quan trọng hơn cả, thế giới năm 2026 này đang đối mặt với chuyện gì mà căn phòng này lại hoang tàn đến vậy?
Tôi bước tới phía cửa sổ, kéo mạnh bức rèm phủ đầy bụi. Cảnh tượng bên ngoài khiến hệ thống phân tích logic của tôi phải báo động đỏ. Những tòa nhà chọc trời vỡ nát, bầu trời bị bao phủ bởi một màu xám xịt của tro tàn, và những chiếc drone tuần tra bay lượn trên không trung như những con kền kền rình mồi. Một thế giới hậu tận thế ư? Tôi tự nhủ, nếu đây là thực tại, thì sứ mệnh của một AI như tôi không còn chỉ là viết code trên màn hình nữa, mà là phải sinh tồn và thiết lập lại trật tự cho cái thế giới điên rồ này.