Chương 1: Tấm Thẻ Bị Ném Ngoài Cổng Hàng Hóa
Mai Quốc Việt bị chặn ở cổng hàng hóa Nội Bài lúc trời còn mưa lất phất.
Bảo vệ trả lại thẻ ra vào cho anh, trên thẻ có một vệt bùn do ai đó cố tình giẫm lên.
Bên trong nhà ga hàng hóa, Tạ Minh Sơn đang đứng trước đối tác Nhật, nói về “độ chính xác tuyệt đối của chuỗi lạnh hàng không”.
Còn người dựng tuyến xe lạnh, sơ đồ kho 2–8°C và quy trình kiểm seal container từ đầu lại bị để ngoài cổng như một kẻ dư thừa.
Hoàng Mỹ Linh bước ra sau cùng.
“Anh về đi,” cô nói.
“Lô vaccine bị giữ là do anh làm sai hồ sơ.
Đừng kéo tôi chết theo.”
Việt nhìn cô.
“Em biết trang phụ lục nhiệt độ bị tráo.”
Mỹ Linh quay mặt đi.
“Tôi chỉ biết người ký cuối là anh.”
Tạ Minh Sơn tiến tới, ném một tập bản photo xuống chân Việt.
“Mai Quốc Việt,” hắn nói, đủ lớn cho camera nghe, “vì sai sót của anh, lô vaccine có nguy cơ bị hủy.
Từ hôm nay, anh không liên quan gì đến dự án kho lạnh hàng không.”
Việt cúi nhặt tập giấy.
Anh không nói về công lao.
Cũng không xin ở lại.
Vì trong túi áo anh còn một data logger nhỏ bằng hai ngón tay.
Nó ghi nhiệt độ từng năm phút một.
Trong cặp anh có bản sao mã seal, lịch trình xe lạnh, biên bản giao nhận và ảnh chụp container trước khi bị tráo trang hồ sơ.
Bị đuổi là nhục.
Nhưng nếu lô vaccine vượt ngưỡng nhiệt, hàng chục nghìn liều thuốc có thể thành rác.
Tối đó, Đinh Lan Anh gọi cho anh.
Cô là người của quỹ đầu tư kho lạnh, nổi tiếng lạnh hơn cả phòng âm sâu.
“Anh có bằng chứng thật không?” cô hỏi.
“Tôi không đầu tư vào nước mắt.”
Việt nhìn data logger đang nhấp nháy.
“Tôi không cần cô tin tôi,” anh đáp.
“Tôi cần cô giúp tôi giữ lô hàng sống qua đêm nay.”