Chương 1: Từ Chối Ký Nhận
Hangar 7, sân bay Tân Sơn Nhất, bảy giờ sáng.
Phi công thử nghiệm Lê Anh Dũng vừa hạ cánh sau chuyến bay thử nghiệm máy bay ATR 72-600 mới nhận từ nhà sản xuất — chuyến bay kiểm tra hệ thống trước khi đưa vào khai thác thương mại.
Dũng lau mồ hôi, mở sổ bay ghi chú: "Autopilot mode 2 — giật bất thường ở độ cao 5.000 feet, pitch oscillation 3 độ, duration 4 giây.
Hệ thống tự chỉnh sau 4 giây nhưng đây là anomaly không nằm trong flight envelope."
Hai mươi năm bay thử nghiệm, một nghìn chuyến bay, Dũng nhận ra bất thường qua cảm giác — cái giật nhẹ mà phi công thương mại sẽ không nhận thấy, nhưng trong điều kiện thời tiết xấu hoặc tải nặng, nó có thể gây mất kiểm soát.
"Tôi không ký nhận máy bay này," Dũng nói với Giám đốc Kỹ thuật Nguyễn Hoàng Nam.
"Autopilot có anomaly.
Cần kiểm tra lại flight control computer."
Nam đọc sổ bay, mặt khó chịu: "Dũng, pitch oscillation ba độ trong bốn giây?
Đó nằm trong giới hạn chấp nhận được.
MEL cho phép."
"MEL cho phép nghĩa là máy bay bay được, không có nghĩa là máy bay an toàn.
Tôi là phi công thử nghiệm, việc của tôi là đảm bảo AN TOÀN, không phải đảm bảo BAY ĐƯỢC."
"Dũng, máy bay này trị giá năm trăm tỷ.
VietStar đã lên lịch khai thác từ tuần sau.
Nếu anh không ký, hãng mất doanh thu ba tỷ đồng mỗi ngày."
"Ba tỷ mỗi ngày so với hai trăm mạng người trên máy bay.
Anh chọn cái nào?"
Dũng không ký.
Sáng hôm sau, anh nhận quyết định: "Đình chỉ bay vô thời hạn — phi công Lê Anh Dũng, lý do: không tuân thủ quy trình nghiệm thu máy bay."
Dũng bước ra khỏi hangar, nhìn chiếc ATR 72-600 đậu trong nắng sáng.
Anh biết: nếu máy bay đó bay và xảy ra sự cố, máu sẽ đổ.
Nhưng nếu anh ký, máu đó sẽ trên tay anh.
Anh chọn mất đôi cánh hơn mất lương tâm.