Chương 10: Tấm Khăn Len Đỏ

Show thời trang lớn nhất năm của NGỌC Fashion — "Origins" — tại Nhà hát lớn Hà Nội.

Bộ sưu tập cuối: Ngọc tự mặc chiếc áo dài trắng, thắt eo bằng tấm khăn len đỏ cũ — tấm khăn đêm mưa cổng chùa hai mươi tám năm trước.

"Đây là tấm khăn tôi được quấn khi bị bỏ rơi," Ngọc nói trước hai nghìn khán giả.

"Nó là thứ duy nhất tôi có từ mẹ.

Và hôm nay, tôi biến nó thành thứ đẹp nhất trên sàn diễn — vì mọi vết sẹo đều có thể trở thành nghệ thuật."

Khán phòng im lặng, rồi đứng dậy vỗ tay.

Sư thầy Minh Đức — giờ tám mươi tuổi — ngồi hàng đầu, mắt nhắm, tay lần tràng hạt, mỉm cười.

Cô Hồng — mẹ ruột — đứng sau cánh gà, nhìn con gái trên sân khấu, khóc không thành tiếng.

Ngọc bước xuống sân khấu, đi thẳng đến sư thầy, quỳ xuống.

"Con cảm ơn thầy đã nhặt con lên."

"Ngọc ơi, không phải thầy nhặt con.

Là con đã tự đứng dậy."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...