Chương 2: Mối quan hệ với Ngô Thị Hương.
Ánh nắng của buổi chiều Đà Nẵng xuyên qua những tán cây xanh mướt, đổ bóng xuống mặt sàn gỗ của quán cà phê ven sông Hàn.
Mùi cà phê rang xay hòa quyện với không khí trong lành của dòng sông, tạo nên một không gian thật thư giãn.
Quang Vũ ngồi ở một góc khuất, nơi có thể quan sát dòng người đi lại nhưng không bị ai làm phiền.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ lịch thiệp.
Đôi mắt của anh ánh lên sự suy tư, đôi khi lại lộ ra nét bối rối.
Đúng 16 giờ, Ngô Thị Hương, Giám đốc Cảng vụ Đà Nẵng, xuất hiện.
Cô mặc một chiếc đầm màu xanh dương, ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong hoàn hảo.
Da cô trắng sáng, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, khiến cô nổi bật giữa không gian xung quanh.
Cô bước vào quán cà phê, ánh mắt tìm kiếm, rồi dừng lại khi nhìn thấy Vũ.
"Xin lỗi, tôi đến muộn," cô nói với nụ cười tươi tắn.
Vũ đứng dậy, nở nụ cười đáp lại nhưng trong lòng anh có chút lo lắng.
Hương ngồi xuống, đặt túi xách bên cạnh, và gọi một ly cà phê đen đá.
Âm thanh của máy pha cà phê vang lên, hòa lẫn với tiếng cốc chén vang lên khi phục vụ đặt đồ uống lên bàn.
"Cảm ơn vì đã đến," Vũ bắt đầu, giọng nói anh nhẹ nhàng dễ chịu.
"Tôi không thể từ chối khi có người như anh muốn chia sẻ," Hương đáp lại, ánh mắt cô lấp lánh.
Trong khoảnh khắc đó, có một sự kết nối nào đó giữa hai người, nhưng cũng có một rào cản vô hình.
"Dạo này công việc của cô thế nào?" Vũ hỏi, cố gắng mở đầu câu chuyện.
"Áp lực lắm," Hương thở dài, nhìn ra dòng sông Hàn chảy xuôi.
"Các tập đoàn lớn luôn đặt ra nhiều yêu cầu khắt khe," cô tiếp tục.
Giọng cô có chút chua chát, như thể đang cố gắng tìm cách để thổ lộ nỗi lòng mình.
Vũ gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói của cô.
"Tôi cũng đang phải đối mặt với áp lực tương tự," Vũ chia sẻ, lòng anh dâng lên một cảm giác đồng cảm.
"Đúng vậy, chúng ta đều đang tìm cách để tồn tại trong thế giới này," Hương nghiêm túc.
Tiếng gió thổi nhẹ, mang theo hương vị mặn mòi của biển cả, làm không khí thêm phần dễ chịu.
"Nhưng đôi khi tôi cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt," Vũ nói, ánh mắt anh hướng ra xa, như thể đang tìm kiếm một lối thoát.
"Mắc kẹt ư? Trong một tổ chức lớn, hay trong chính bản thân mình?" Hương chất vấn, khiến Vũ phải suy nghĩ.
Vũ đột nhiên cảm thấy lời nói của cô như một lưỡi dao sắc bén, cắt vào những suy nghĩ của anh.
"Có lẽ cả hai," anh thừa nhận, giọng nói vang lên đầy chân thành.
Hương gật đầu, đôi mắt cô sắc sảo như đang nhìn thấu tâm can anh.
"Tôi thấy anh có tiềm năng, nhưng có vẻ anh chưa nhận ra điều đó," Hương nói, giọng cô trầm xuống.
"Tiềm năng?" Vũ sửng sốt, phần nào ngạc nhiên trước những lời khen ngợi.
"Đúng, anh có khả năng, nhưng cũng có những điểm yếu mà anh cần phải khắc phục," cô phân tích, ánh mắt không rời khỏi Vũ.
Vũ cảm thấy khó chịu, nhưng cũng nhận ra rằng Hương đang cố gắng giúp anh.
"Đó là điều mà tôi thường suy nghĩ," Vũ thừa nhận, mím môi.
"Vậy anh nghĩ điểm yếu của mình là gì?" Hương tiếp tục thăm dò.
"Có lẽ là sự tự ti," anh đáp, cảm giác chua xót dâng lên trong lòng.
"Tự ti khiến anh không dám đứng lên và khẳng định bản thân, đúng không?" Hương châm chọc nhưng cũng có phần nghiêm túc.
Vũ im lặng, những suy nghĩ của mình như đang sắp xếp lại trong đầu.
"Đôi khi tôi cảm thấy mình đứng giữa ngã ba đường," anh thở dài.
Hương cười nhẹ, cảm nhận sự đồng điệu từ Vũ.
"Càng đi thì càng thấy rõ hơn đường đi của mình," cô nói, như một lời động viên.
Tiếng sóng vỗ vào bờ, tạo thành những âm thanh rì rào như đang vỗ về tâm hồn của cả hai.
"Vậy chúng ta nên làm gì?" Vũ hỏi, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
"Trước hết, hãy tìm ra điểm mạnh của mình," Hương khuyên, giọng cô đầy tự tin.
"Anh cần phải biết mình có gì, và tận dụng nó," cô tiếp tục.
Vũ gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác mới.
"Cảm ơn cô, Hương," anh nói chân thành.
Ánh mắt của cô lấp lánh, như một ánh sao sáng giữa bầu trời đêm.
"Tôi chỉ đang chia sẻ những gì tôi đã trải qua," cô nói, nụ cười trên môi vẫn không tắt.
Khi đoạn đối thoại dần đi vào hồi kết, Vũ cảm thấy như có một sức mạnh mới tràn ngập trong lòng.
Họ cùng nhau nhìn ra dòng sông Hàn, nơi ánh nắng chiều đang phản chiếu lung linh như những giấc mơ chưa thành hình.
"Chúng ta có thể giúp đỡ nhau," Hương nói, ánh mắt đầy hy vọng.
Vũ cảm nhận được sự chân thành trong những lời nói của cô, và anh gật đầu đồng ý.
"Đúng, cùng nhau tiến lên," anh đáp, như một lời hứa hẹn cho tương lai phía trước.
Họ nắm tay nhau, tạo nên một cảm giác gắn kết, dù nhỏ nhưng đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách sắp tới.
Trong không khí tràn đầy mùi hương của cà phê và âm thanh của dòng sông, hai người đã tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn.