Chương 3: Thời Khắc Quyết Định
Ngày hôm đó, ánh nắng chói chang xuyên qua những tán cây xanh mướt của công viên trung tâm thành phố, nơi mà tôi và Thu Hà đã hẹn gặp nhau.
Không khí nóng bức, mồ hôi ướt đẫm trên trán tôi, từng giọt mồ hôi lăn dài xuống gò má, nhưng cái nóng ấy không thể sánh với sự căng thẳng trong lòng.
Đến nơi, tôi thấy Thu Hà đang đứng chờ, vẻ mặt sắc sảo, đôi mắt sáng như ánh sao, nhưng lại chứa đựng sự lạnh lùng khó đoán.
“Trần Hùng, anh muốn hợp tác với tôi?” cô hỏi, giọng điệu thận trọng nhưng cũng đầy thách thức, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười bí hiểm.
“Tôi có những dự án lớn, và tôi cần sự hỗ trợ của cô,” tôi trả lời, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng đang dậy sóng, bàn tay siết chặt lại thành những nắm đấm.
“Nhưng tôi cần sự đảm bảo,” cô nói, ánh mắt như một con chim ưng đang quan sát con mồi, “Hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý sẽ bao gồm các điều khoản rõ ràng.”
“Anh không có gì để đảm bảo cho sự hợp tác này sao?”
Tôi cảm nhận được sự sắc bén trong cách cô đàm phán, từng câu chữ của cô như những mũi dao sắc nhọn đâm vào tâm trí tôi.
“Tài sản của tôi đứng tên riêng, và mọi thứ sẽ được chứng minh bằng chứng cứ cụ thể,” tôi đáp, cố gắng không để sự căng thẳng lộ ra, cảm giác như gió lạnh đang thổi qua lồng ngực.
“Được,” cô đồng ý, nhưng không quên nhấn mạnh, “Nhưng chúng ta cần ký hợp đồng ngay hôm nay.”
Chỉ trong vài phút, một cuộc chiến trí tuệ đã diễn ra, và tôi biết rằng để giành chiến thắng, tôi phải có những bằng chứng vững chắc.
Chưa kịp thở phào, bất ngờ, tôi nhận được cuộc gọi từ một người bạn thân thiết trong ngành xây dựng.
“Hùng, nghe này, có tin xấu về dự án KCN VSIP 3,” giọng anh ta gấp gáp, từng âm thanh như gõ vào tai tôi, “Trọng Khải đang âm thầm cáo buộc anh tham ô tài sản công.”
“Anh phải giải quyết trong 24 giờ!”
Tim tôi đập mạnh, âm thanh như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực, cảm giác như thời gian ngừng lại.
“Cái gì?!” tôi gần như gào lên, không thể tin vào tai mình, cảm giác như đất dưới chân đột ngột biến mất.
“Đúng vậy, mẹ vợ của anh đã cấu kết với Trọng Khải.”
“Họ đang lên kế hoạch hãm hại anh,” anh ta nói, giọng đầy lo lắng, như thể đang cố gắng truyền tải sự khẩn cấp của tình huống.
Tôi thả điện thoại xuống, cảm giác như mọi thứ xung quanh bỗng chốc bừng tỉnh, nhưng lại như một cơn ác mộng không thể thoát ra.
Làm thế nào tôi có thể chứng minh mình vô tội khi mọi thứ đang chống lại tôi như vậy?
Nhưng không thể để mọi thứ kết thúc như vậy, tôi đã quyết tâm phải tìm ra bằng chứng để lật kèo.
Ngay lập tức, tôi lao đến văn phòng của mình, nơi có thể giúp tôi tìm ra sự thật.
Trong màn đêm tĩnh lặng, ánh đèn neon từ những tòa nhà cao tầng phản chiếu lên mặt đất, tạo nên bầu không khí căng thẳng, như thể mọi thứ đang chờ đợi một cú sốc.
Khi tôi bước vào văn phòng, không khí ngột ngạt, và cảm giác như thời gian đang ngừng lại.
Tôi mở máy tính, nhanh chóng tìm kiếm các tài liệu cần thiết, lòng đầy hồi hộp và lo lắng.
“Cần phải có bằng chứng,” tôi lầm bầm, tay lướt nhanh qua bàn phím, cảm giác như từng phím bấm là một nhịp đập của trái tim.
Cuối cùng, sau những phút giây căng thẳng, tôi phát hiện ra một file ghi âm cuộc gọi giữa Trọng Khải và mẹ vợ của mình.
“Mẹ ơi, nếu chúng ta có thể làm cho Hùng mất uy tín, thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn cho con,” Trọng Khải nói trong file, âm thanh của hắn lạnh lẽo và đầy toan tính, như một con rắn đang rình rập.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng tôi khi nghe thấy từng lời nói, tất cả như một cú tát vào mặt, tôi cảm giác được bàn tay mình đang run lên.
“Tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản của hắn, và anh ta sẽ không có cách nào để biện minh,” mẹ vợ tôi đáp, giọng điệu đầy âm mưu, như thể đang thuyết phục Trọng Khải thực hiện kế hoạch của họ.
“Chúng ta sẽ khiến hắn phải quỳ gối cầu xin,” Trọng Khải cười khẩy, tiếng cười của hắn vang lên như một âm thanh ghê rợn.
Ánh mắt tôi bừng sáng, đây chính là bằng chứng mà tôi cần để minh oan cho bản thân, như một tia hy vọng trong bóng tối.
Tiếp theo, tôi mở tài khoản ngân hàng của mình, tìm kiếm bản sao kê có dấu mộc đỏ chứng minh dòng tiền bẩn mà họ đã chuyển cho nhau.
Mỗi dòng chữ trên bản sao kê như một nhát dao đâm vào lòng tôi, sự phản bội từ những người mà tôi từng tin tưởng, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ quanh tôi.
Nhưng không thể chần chừ, tôi cần phải hành động ngay lập tức.
Với những bằng chứng này, tôi sẽ lật ngược tình thế, và chứng minh sự trong sạch của mình.
Tôi lập tức chuẩn bị một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần với chữ ký số CA của tôi, để thể hiện rõ ràng tôi không có liên quan đến bất kỳ hành động nào của họ.
Giờ đây, tôi đã có đủ bằng chứng và tôi sẽ không để bản thân mình bị dìm xuống bởi sự dối trá này.
Cuộc chiến giành lại danh dự, quyền lực bắt đầu ngay bây giờ, và tôi sẽ không để bất kỳ ai ngăn cản bước đi của mình.
“Hãy chờ đấy, Trọng Khải,” tôi thầm nghĩ, “Tôi sẽ không để cái kiêu ngạo của mày thắng thế.”