Chương 4: Cơn Bão Số 3 Đổ Bộ

Cơn bão số 3 ập đến như một cơn thịnh nộ của thiên nhiên, cuốn theo gió xoáy lạnh lẽo và những cơn mưa nặng hạt, quét sạch mọi dấu vết của sự bình yên còn sót lại trên đất Sài Gòn 2046.

Bùi Thu Hà đứng trên ban công của tòa nhà văn phòng, ánh mắt chăm chú nhìn ra ngoài.

Những cơn gió mạnh mẽ làm mớ tóc dài của cô bay phần phật, và mồ hôi lấm tấm trên trán khiến cô cảm thấy khó chịu.

“Chúng ta không còn thời gian đâu, Hà!” Một giọng nói dồn dập vang lên từ phía sau, khiến cô quay lại.

Đó là Minh, kỹ sư trưởng của nhóm.

Khuôn mặt anh tái đi vì lo lắng, đôi mắt thâm quầng hiện rõ sự căng thẳng.

“Tôi biết,” Hà trả lời, giọng điệu bình tĩnh nhưng sắc sảo, “nhưng trước hết, chúng ta cần phải phân tích tình hình trước khi hành động.”
Đôi tay của cô không ngừng di chuyển trên bàn phím của máy tính, từng dữ liệu hiện lên trên màn hình với sự chính xác tuyệt đối.

Cô đã lập trình cho hệ thống Genesis-08 để tự động thu thập thông tin từ máy quét 3D địa chất siêu âm.

Màn hình hiện lên những hình ảnh 3D của khu vực bị ảnh hưởng.

Hà đặt tay lên cằm, ánh mắt lướt qua những con số thống kê trong bảng báo cáo.

“Chúng ta có 24 giờ để xử lý tình huống này,” cô nói, giọng cứng rắn như thép.

“Nếu không có biện pháp ngăn chặn, có khả năng sẽ xảy ra sạt lở nghiêm trọng, và điều đó sẽ làm tăng nguy cơ phát nổ từ lò phản ứng,” Minh nói, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm.

Hà gật đầu, nhưng trong đầu cô đang phân tích từng yếu tố một cách tỉ mỉ.

“Chúng ta cần lên kế hoạch rõ ràng.

Tất cả dữ liệu cần phải được sao kê lại, và tôi muốn ký một hợp đồng rõ ràng trước khi tiến hành bất kỳ hành động nào,” cô nói.

Mọi người trong nhóm nhìn nhau, một vài người có vẻ bối rối, nhưng Minh đã nhanh chóng hiểu ý.

“Được rồi, tôi sẽ chuẩn bị một bản hợp đồng.

Nhưng chúng ta cần hành động nhanh chóng.”
Hà không muốn rời mắt khỏi màn hình.

“Chúng ta cần thiết lập một hệ thống cảnh báo, và một cách để theo dõi tình hình liên tục.”
“Tôi sẽ bắt đầu cài đặt lại camera giám sát ở những khu vực nguy hiểm,” Minh lên tiếng.

Anh đã hiểu rằng sự thiếu sót trong thông tin có thể dẫn đến những cơn bão tồi tệ hơn nữa.

Khi nhóm bắt đầu phân chia công việc, không khí trở nên căng thẳng.

Hà cảm nhận được sự hồi hộp, hơi thở của mình trở nên dồn dập hơn.

Cô không thể để nỗi sợ hãi làm ảnh hưởng đến quyết định của mình.

“Mọi người, nhớ rằng chúng ta đang làm việc vì sự an toàn của người dân.

Hãy tập trung!” Hà hô to, như một mệnh lệnh lặng lẽ nhưng mạnh mẽ.

Cơn mưa ngoài trời gõ từng nhịp lên kính cửa, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm.

Hà nhìn ra ngoài, thấy những cơn sóng lớn đập vào bờ, nước từ những con đường chảy xiết như những dòng thác, cuốn trôi mọi thứ trên đường đi.

“Hà, chúng tôi đã thu thập được một số dữ liệu từ máy quét 3D,” một thành viên trong nhóm hớt hải chạy vào.

“Kết quả cho thấy có dấu hiệu sạt lở ở khu vực 5, và áp suất tại lò phản ứng cũng đang gia tăng.”
Mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy Hà.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng xác định tình hình và đưa ra quyết định.”
“Tôi sẽ liên lạc với các cơ quan chức năng,” Minh nói, ánh mắt kiên quyết.

“Chúng ta không thể để chuyện này vượt quá tầm kiểm soát.”
Có lẽ đây là thời điểm khó khăn nhất trong sự nghiệp của Hà, nhưng cô không cho phép mình thất bại.

“Chúng ta cần phải đảm bảo mọi thứ được ghi lại và có chứng cứ pháp lý rõ ràng.”
Nhóm bắt đầu làm việc như những con ong chăm chỉ, sự khẩn trương lấp đầy không gian.

Các màn hình hiện lên những dữ liệu mới từ hệ thống Genesis-08, ánh sáng xanh lấp lánh phản chiếu lên khuôn mặt tập trung của từng người.

“Chúng ta cần tăng cường hệ thống an ninh quanh lò phản ứng,” Hà nhấn mạnh.

“Nếu không, bất kỳ cú sốc nào từ cơn bão này cũng có thể làm hỏng mọi thứ.”
Minh gật đầu.

“Tôi sẽ kiểm tra lại hệ thống bảo vệ và thực hiện những biện pháp cần thiết.”
Thời gian trôi qua như một cơn ác mộng.

Hà có cảm giác như từng phút giây đều quý giá hơn cả vàng.

Cô đã làm việc không ngừng nghỉ trong suốt 24 giờ qua, không ăn không ngủ, và cho đến lúc này, sự kiệt sức đã bắt đầu gõ cửa.

“Hà, cô có muốn nghỉ ngơi một chút không?” Một đồng nghiệp lo lắng hỏi.

“Không, tôi cần phải hoàn tất công việc này,” cô cương quyết.

“Chúng ta chỉ còn một khoảng thời gian ngắn nữa.”
Ánh đèn trong văn phòng trở nên chói mắt, và không khí trở nên ngột ngạt khi mọi người dồn hết sức lực vào công việc.

Hà thậm chí không còn nghe thấy tiếng mưa rơi bên ngoài, mà chỉ còn nghe thấy tiếng gõ phím và tiếng thở dồn dập của chính mình.

Khi cuối cùng cũng hoàn thành việc phân tích dữ liệu, những con số hiện lên trên màn hình như một bức tranh hoàn chỉnh.

Cô vội vã điều chỉnh những thông số và gửi kết quả cho các cơ quan chức năng.

“Chúng ta đã đủ thông tin để tiến hành các biện pháp khẩn cấp,” Hà thông báo.

“Tốt lắm, chúng ta đã hoàn tất phần việc của mình,” Minh nói, ánh mắt anh tỏa sáng.

“Giờ chỉ còn chờ phản hồi từ họ.”
Nhưng trong lòng Hà không thể yên tâm.

Cô biết rằng cơn bão này không chỉ là một thử thách về mặt kỹ thuật mà còn là một bài test về sự kiên nhẫn và quyết tâm của bản thân.

Mồ hôi vẫn tiếp tục ướt đẫm sau gáy, và Hà cảm thấy những cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Tình hình vẫn còn rất nghiêm trọng, và cuộc chiến với thời gian vẫn chưa chấm dứt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...