Chương 4: Phá Hoại Thực Phẩm Bẩn

Đêm không dài với người không ngủ được. Minh đã dành cả đêm đó để chuẩn bị — và khi trời sáng, anh bước ra ngoài với một kế hoạch hoàn chỉnh trong tay.

Đêm trước buổi tiệc Michelin, bầu không khí trong tiệm bánh của Phạm Hoàng Minh tràn ngập sự hồi hộp và phấn khích.

Những ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo cao, cùng mùi thơm của bột mì mới nhào, khiến không gian như trở nên sống động hơn bao giờ hết.

Nhưng không ai biết rằng, bên ngoài cửa tiệm, những kẻ thù hèn hạ đang âm thầm lập kế hoạch phá hoại.

Minh đi qua lại trong bếp, tay cầm từng nguyên liệu mà anh đã chuẩn bị suốt nhiều tháng qua.

Những chiếc bánh mì nóng hổi, giòn tan, đang được đặt ngay ngắn trên kệ gỗ.

Mồ hôi rịn ra trên trán anh, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi khi nghĩ tới khoảnh khắc sẽ đứng trước hội đồng Michelin.

Hình ảnh của Trần Diệu Linh, chuyên gia ẩm thực cấp cao của Bộ Sức khỏe Quốc dân, hiện lên trong tâm trí anh như một ánh sáng hy vọng, giúp anh vượt qua những khó khăn trước mắt.

Nhưng ngay lúc này, tại một góc khu vực kho lạnh, những kẻ thù của Minh đang âm thầm hành động.

Họ đã mua chuộc một nhân viên kho lạnh, một người luôn cảm thấy bị bỏ rơi và không được công nhận trong công việc.

Hắn ta, với ánh mắt lén lút, đã mở cửa kho lạnh, nơi Minh cất giữ những nguyên liệu tươi ngon nhất cho tiệc tối mai.

“Cái gì đây?

Chúng ta cần phải làm cho hắn thất bại,” một tên trong nhóm đối thủ thì thầm, giọng nói đầy thù hận.

Hắn vung tay chỉ vào những thùng nguyên liệu còn mới, rồi lắc đầu.

“Đem những thứ này ra đi, thay vào đó là những thứ đã hỏng.

Hắn sẽ không thể phục hồi được.”

“Tôi hiểu,” nhân viên kho lạnh gật đầu, nỗi lo sợ hiện rõ trên gương mặt.

Hắn ta không ngờ rằng việc làm này sẽ đẩy Minh vào con đường tăm tối, nhưng lòng tham đã đánh bại lương tâm.

Quay trở lại với Minh, khi anh đang chuẩn bị cho món bánh mì truyền thống, một tiếng động lạ từ kho lạnh khiến anh giật mình.

“Có ai trong đó không?”

Minh hỏi lớn, cảm giác lo lắng dâng trào.

Anh đi về phía kho lạnh, bàn tay run run mở cửa ra.

Và điều anh thấy khiến tim anh như ngừng đập.

Trong kho lạnh, những thùng thực phẩm sạch đã bị tráo đổi bằng những thùng rau củ úa tàn, thịt thối rữa.

Mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, khiến Minh cảm thấy buồn nôn.

“Không, không thể nào!”

Anh kêu lên, lòng thắt lại trong tuyệt vọng khi nhận ra mọi thứ đã trở thành một cơn ác mộng.

“Sao có thể như vậy chứ?”

Minh lẩm bẩm, đôi mắt rưng rưng.

Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm, tất cả những nỗ lực, mồ hôi, nước mắt đều sắp đổ sông đổ bể.

Rõ ràng, có kẻ nào đó đang tìm cách hủy hoại danh tiếng của gia đình anh.

“Mình không thể để điều này xảy ra,” Minh thầm nghĩ, trái tim anh tràn ngập cơn giận dữ.

Anh quyết định phải đối mặt với kẻ thù.

“Họ không thể dễ dàng đánh bại mình như vậy được.”

Và như thể đáp lại quyết tâm của anh, chiếc điện thoại của Minh bỗng reo lên.

Là Trần Diệu Linh.

Anh vội vàng nhấc máy, giọng nói lo lắng: “Minh, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?

Tôi đang rất mong chờ buổi tiệc này.”

“Linh, có chuyện không hay xảy ra.

Nguyên liệu đã bị tráo đổi.

Tôi không biết phải làm sao bây giờ,” Minh gần như nghẹn ngào, từng lời nói như gỡ bỏ từng lớp vỏ bọc kiên cường của anh.

“Cái gì?

Ai làm vậy?”

Linh hỏi, giọng cô dồn dập.

“Chúng ta sẽ không để họ thắng.

Hãy bình tĩnh, tôi sẽ đến ngay.”

Minh đứng trong kho lạnh, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Có lẽ mình cần một kế hoạch.”

Trong khi đó, ở một góc khu vực khác, những kẻ thù của Minh đang cười thầm.

“Hắn sẽ không bao giờ phục hồi được từ việc này.

Mọi thứ sẽ kết thúc vào tối mai,” một tên trong nhóm nói, ánh mắt đầy tự mãn.

Nhưng Minh, với lòng kiên định, đã quyết định không để cho họ dễ dàng đạt được mục đích.

Anh sẽ làm tất cả để cứu vãn mọi thứ.

Dù cho có phải đối mặt với gian nan, anh sẽ không bao giờ từ bỏ.

Đêm này sẽ không chỉ là một cuộc chiến của ẩm thực, mà còn là một cuộc chiến của lòng dũng cảm và tâm huyết.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...