Chương 6: Cuộc Nói Chuyện Riêng Tư Và Bản Đính Ước Thầm Lặng
Buổi chiều muộn trên biển Vũng Rô cát trắng trải dài, gió đại dương thổi lồng lộng.
Ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa nhuộm chín toàn bộ đầm vịnh tôm hùm thanh bình của Phú Yên.
Khang và Diệp bước đi bên nhau trên cầu gỗ bè nuôi tôm, tiếng gót giày cao gót của cô gõ nhẹ cộp xuống sàn gỗ sũng nước mặn.
Gỡ bỏ vẻ sắc lạnh của một nữ giám đốc đầu tư, Diệp lúc này thật dịu dàng trong chiếc áo khoác mỏng bay nhẹ trong gió biển.
"Phong, cảm ơn anh vì chuyện của ông nội. Lần đầu tiên tôi thấy một thứ nằm ngoài tiền tài có thể cứu sống một mạng người quý giá."
Phong khẽ dừng bước, ánh mắt nhìn ra trùng khơi bao la sóng vỗ.
"Biển cả nuôi sống ngư dân chúng tôi qua bao thế hệ. Khoa học vi sinh thủy sản của tôi ra đời là để bảo vệ đầm vịnh này, không phải để làm công cụ cho bọn tham lam trục lợi."
Diệp nhìn sâu vào khuôn mặt điềm tĩnh đầy phong trần nhưng ngập tràn tri thức của Phong, trái tim lý tính của cô bỗng chập đập loạn nhịp hạnh phúc.
"Quỹ Vạn An sẽ đầu tư một trăm tỷ đồng để anh xây dựng chuỗi đông lạnh khép kín xuất khẩu trực tiếp sang Nhật Bản."
"Chúng ta sẽ cùng nhau thâu tóm ngược lại AgroChem và Thịnh Phát một cách sòng phẳng nhất."
Cô bước lại gần, bàn tay thanh tú chủ động nắm chặt lấy bàn tay thô ráp đầy sẹo của Phong.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau giữa tiếng sóng biển rì rào và gió ngàn lồng lộng.
"Ngọc Diệp, có em đồng hành, anh tin đầm vịnh Vũng Rô này sẽ vươn tầm thế giới."
Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ của biển miền Trung, một tình yêu sắc bén, lý tính và sòng phẳng đã được đính ước vững chắc giữa hai tâm hồn kiên cường.