Chương 7: Bà Ngoại Và Viên Thuốc Đắng

Hà theo nghề dược vì bà ngoại.

Bà Phạm Thị Xuân, nông dân Đồng Nai, bị viêm gan B mạn tính.

Thuốc nhập khẩu hai triệu mỗi tháng — bà không mua nổi, chọn cách "sống chung" với bệnh.

Bà mất khi Hà mười sáu tuổi.

Trước khi mất, bà nói: "Cháu ơi, thuốc đắng nhưng giàu mới mua được.

Nghèo thì chịu chết thôi."

Câu nói đó theo Hà vào phòng lab, trở thành sứ mệnh suốt đời: thuốc phải đủ rẻ để người nghèo nhất cũng mua được.

PharmaViet đặt tên chương trình trợ giá thuốc cho người nghèo: "Thuốc Bà Xuân" — mỗi viên thuốc miễn phí cho bệnh nhân có thu nhập dưới ba triệu đồng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...