Chương 8: Hào Môn Trăm Tỷ Thực Sự
Lễ ký kết hợp đồng nhượng quyền thương hiệu Sen Việt với VinCommerce diễn ra lúc mười bốn giờ tại phòng họp tầng ba khách sạn Park Hyatt Sài Gòn. Không phải khán phòng lớn, không phải đèn chiếu rực rỡ — chỉ một căn phòng họp hai mươi ghế, đủ cho đại diện hai bên và luật sư.
Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.
Lâm Vy ngồi đối diện Giám đốc phát triển nhượng quyền VinCommerce, tập hợp đồng trước mặt, bút cầm sẵn.
Cô nhớ lại căn bếp thuê ở quận Bình Thạnh ba năm trước — nồi nước nóng để pha trà, bình đựng sen ươm trong đá khô, cuốn sổ ghi công thức bị gạch xóa hàng chục lần. Và người đàn ông ở gia đình hào môn mà cô từng nghĩ sẽ trở thành điểm tựa — rồi mới hiểu ra rằng điểm tựa không bao giờ đến từ bên ngoài.
Cô đặt bút ký.
Hợp đồng nhượng quyền hai trăm cửa hàng trên hệ thống VinMart, giá trị một trăm tỷ đồng ba năm, điều khoản bảo hộ công thức và nguồn gốc nguyên liệu theo tiêu chuẩn cô đã đàm phán kỹ trong mười một buổi họp trước đó.
Trần Minh Quốc ngồi ở ghế bên phải, theo dõi từng trang một. Anh không vỗ tay, không bình luận, chỉ lật trang và đọc. Đó là cách anh làm việc — cẩn thận, không vội, không diễn.
Sau khi ký xong, hai bên bắt tay. Phóng viên vào chụp ảnh ba phút. Rồi căn phòng họp trống dần.
Lâm Vy đứng lại ở cửa sổ nhìn xuống Lam Sơn quảng trường. Xe cộ qua lại bình thường bên dưới — Sài Gòn không biết và không cần biết cô vừa ký gì.
"Em đang nghĩ gì?" Minh Quốc hỏi từ sau lưng.
"Nghĩ đến bà nội." Cô trả lời thật. "Bà trồng sen ở ao nhà từ hồi em còn nhỏ. Bà nói hoa sen buổi sáng sớm mới thơm nhất, phải ra hái trước khi trời sáng hẳn. Em nghĩ hồi đó bà chỉ đang kể về hoa."
Minh Quốc bước lại đứng bên cạnh, nhìn xuống cùng hướng với cô.
"Còn bây giờ?" anh hỏi.
"Bây giờ em hiểu bà đang dạy mình về sự kiên nhẫn." Lâm Vy khẽ cười. "Những thứ tốt không thể vội."
Minh Quốc im lặng một lúc. Rồi anh nói, không nhìn thẳng vào cô — vẫn nhìn xuống quảng trường bên dưới: "Mình có thể ăn tối không? Chỉ ăn tối thôi. Không bàn hợp đồng, không xem báo cáo."
Lâm Vy quay sang nhìn anh.
Trần Minh Quốc — người đàn ông đã ngồi đối diện cô trong mười một buổi họp, đọc từng điều khoản không bỏ sót, không một lần dùng vị trí để ép — đang hỏi cô đi ăn tối theo cách của người lần đầu tiên không biết câu trả lời.
"Được," cô nói.
Đơn giản vậy thôi.
Họ ra khỏi khách sạn khi trời đã gần tối, đi bộ về phía phố đi bộ Nguyễn Huệ. Sen Việt sẽ có mặt trong hai trăm cửa hàng trên toàn quốc — điều đó là thật. Cô gái bán trà sữa ở Bình Thạnh ba năm trước — điều đó cũng là thật. Và bữa tối này, hai người đi bên nhau giữa Sài Gòn buổi chiều — cũng là thật.
Hào môn trăm tỷ không phải điều Lâm Vy tìm kiếm. Nhưng những gì cô xây được bằng tay mình — đó mới là thứ không ai lấy đi được.
Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.