Chương 8: Kẻ Thật Sự Phản Bội

Buổi sáng hôm đó, Nguyễn Minh Triết không đến nhà bà Mai.

Anh đến thẳng trụ sở Văn phòng Thanh tra Tài chính – Chi nhánh TP.HCM, trên tay cầm xấp hồ sơ dày hai mươi bảy trang mà anh đã mất một tuần để chuẩn bị.

Nguyên nhân bắt đầu từ một chi tiết nhỏ: khi anh truy cập hệ thống quản lý quỹ ủy thác Thịnh Phát để chuẩn bị tài liệu cho buổi gặp mặt với gia đình Vy Anh, anh phát hiện một khoản giải ngân bất thường – mười tám tỷ đồng đã được chuyển ra khỏi tài khoản quỹ trong vòng ba tuần qua, phân thành nhiều lần nhỏ, sang một tài khoản trung gian mà anh không hề ký phê duyệt.

Người thực hiện là Trần Bảo Khánh – Giám đốc điều hành Thịnh Phát, người được cha anh bổ nhiệm từ mười năm trước, người mà cả gia đình tin tưởng tuyệt đối.

Hắn đã biển thủ trong im lặng, chờ đúng thời điểm Triết bận tâm đến chuyện tình cảm để thực hiện.

Thanh tra viên Phạm Quốc Dũng nhận hồ sơ, lật từng trang, gương mặt ông ngày càng trở nên nghiêm túc hơn. "Anh có sao kê ngân hàng kèm theo không?"

"Có. Đủ mười tám giao dịch, mỗi giao dịch kèm timestamp và IP đăng nhập hệ thống." Triết đặt thêm một chiếc USB lên bàn. "Bản sao kê điện tử và log truy cập hệ thống đều có trong đây."

Hai giờ sau, Trần Bảo Khánh bị mời đến làm việc ngay tại văn phòng Thịnh Phát. Đến cuối buổi chiều, tài khoản của hắn bị phong tỏa, lệnh tạm hoãn xuất cảnh được ban hành.


Vy Anh biết chuyện khi Triết gọi điện lúc năm giờ chiều.

"Em đang ở đâu?" anh hỏi, giọng bình thản hơn cô tưởng.

"Ở nhà. Mẹ em vừa kể chuyện anh không đến gặp sáng nay." Cô dừng lại. "Nhưng mà… anh gọi để nói chuyện khác phải không?"

"Có chuyện anh cần kể cho em nghe. Không phải về tiền bạc, không phải về chứng minh gì hết."

Họ gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ trên đường Nguyễn Trọng Tuyển, nơi không có màn hình LED, không có khán giả, không có bà Mai ngồi hàng đầu.

Triết kể toàn bộ – từ chi tiết mười tám tỷ đến hồ sơ thanh tra, từ lý do anh chọn cách giả nghèo ban đầu đến lý do anh không làm vậy nữa.

Vy Anh lắng nghe không ngắt lời.

"Em biết anh muốn thử điều gì," cô nói khi anh xong. "Nhưng em không cần anh giả nghèo để thử lòng em. Em cần anh thành thật."

"Anh biết. Đó là lý do anh đang ở đây, không phải trước cổng biệt thự nhà em."

Vy Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, rồi quay lại: "Chuyện Khánh – anh có mất nhiều không?"

"Phần lớn sẽ thu hồi được. Quan trọng hơn là phát hiện kịp."

"Vì anh để ý," cô nói – không phải câu hỏi, là nhận xét.

"Vì anh phải chuẩn bị hồ sơ để ra mắt nhà em." Anh cười khẽ. "Đôi khi những điều tốt xảy ra vì những lý do buồn cười."

Vy Anh cười theo, lần đầu tiên trong suốt buổi chiều dài.


Bà Mai biết chuyện muộn hơn, qua tờ báo kinh tế sáng hôm sau, nơi có bài ngắn về vụ điều tra Thịnh Phát và vai trò của Nguyễn Minh Triết trong việc phát hiện gian lận nội bộ.

Bà đọc đi đọc lại ba lần, rồi đặt tờ báo xuống.

Bà không gọi điện cho Triết. Bà gọi cho con gái.

"Vy Anh, mẹ muốn mời anh Triết ăn tối tuần này," bà nói, giọng khác hẳn ngày đầu – không còn trịch thượng, chỉ còn mệt mỏi và chân thực. "Nếu anh ấy còn muốn."

Vy Anh nói sẽ hỏi.

Triết nhận lời, không phải vì muốn chứng minh thêm điều gì, mà vì đôi khi người ta cần một bữa cơm gia đình bình thường để mọi thứ trở về đúng chỗ của nó.

Bữa tối đó, không có màn hình sao kê, không có ghi âm, không có lời thách thức. Chỉ có ba người ngồi quanh mâm cơm, học cách bắt đầu từ đầu.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...