Bên trong sảnh tiệc Lâm gia, hàng trăm khách mời sang trọng đang nâng ly chúc tụng Lâm Vĩnh Thịnh. Trên sân khấu, Lâm Vĩnh Thịnh mặt mày rạng rỡ, phát biểu đầy tự hào:
— "Tập đoàn Lâm Thị dưới sự dẫn dắt của tôi sẽ sớm thống trị thành phố H—"
Bỗng nhiên, toàn bộ ánh đèn vụt tắt. Màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu đột ngột bật sáng. Nhưng thay vì hình ảnh quảng bá tập đoàn, màn hình lại phát ra những thước phim camera an ninh sắc nét từ ba năm trước: Lâm Vĩnh Thịnh cười man dại đốt sạch di ảnh cha mẹ Lâm Phong ngay giữa sảnh chính, Lâm Kiều Diễm đổ rượu lên đầu hắn cười cợt, và Triệu Mỹ Nga thẳng tay giẫm gót giày nhọn rách nát tay hắn sỉ nhục.
Cả sảnh tiệc bùng nổ những tiếng xầm xì kinh hoàng. Khách mời trố mắt nhìn nhau, hướng ánh mắt khinh bỉ tột cùng về phía Lâm Vĩnh Thịnh và Lâm gia. Sự thật nhục nhã của dòng họ mang danh thượng lưu bị lột trần công khai trước bàn dân thiên hạ.
Lâm Vĩnh Thịnh mặt tái mét, gầm lên điên cuồng:
— "Tắt đi! Đứa nào làm trò này?! Kỹ thuật đâu, tao giết tụi mày!"
— "Chú Hai, xem tiếp đi chứ, phim hay mới chỉ bắt đầu mà."
Cửa sảnh tiệc bị đạp tung. Lâm Phong bước vào, vest đen tột đỉnh quyền lực, khí thế lạnh lùng tàn nhẫn càn quét cả khán phòng khiến ai nấy đều run rẩy nín thở.
Lâm Kiều Diễm nhìn thấy hắn, cơn giận dữ lấn át nỗi sợ, cô ta chỉ tay hét lên:
— "Thằng phế vật! Mày dám đến đây làm loạn tiệc của gia đình tao? Bảo vệ đâu, đập gãy hai chân nó vứt ra đường cho tao!"
Đám bảo vệ Lâm gia cầm gậy lao lên, nhưng chưa kịp áp sát đã bị đám vệ sĩ xám của Lâm Phong ra tay tàn nhẫn, bẻ tay bẻ chân ngã rạp xuống đất gào thét thảm thiết. Máu tươi bắn cả lên những chiếc váy dạ hội đắt tiền của khách mời.
Lâm Phong bước từng bước lên sân khấu, đứng đối diện với Lâm Vĩnh Thịnh đang run bần bật:
— "Mày... mày lấy đâu ra tiền thuê đám giang hồ này? Mày chỉ là một thằng ăn mày!" Lâm Vĩnh Thịnh hét lớn để che giấu sự sợ hãi.
Lâm Phong khẽ cười, nụ cười đầy vẻ khinh bỉ. Luật sư Trần bước lên, rút ra tập hồ sơ pháp lý đóng dấu đỏ chói:
— "Ông Lâm Vĩnh Thịnh, Thiên Long Group đã mua đứt 200 tỷ nợ xấu của Lâm Thị tại ba ngân hàng liên minh. Theo điều khoản thế chấp khẩn cấp, chúng tôi chính thức niêm phong toàn bộ dinh thự này và đóng băng hoạt động của tập đoàn Lâm Thị ngay lập tức!"
Lâm Vĩnh Thịnh cười điên cuồng:
— "Ha ha! Mày hù ai đó hả thằng ranh? Ngân hàng Đông Á là đồng minh của tao, làm sao họ ký chuyển nợ cho mày được—"
Chưa kịp nói hết câu, ba vị Giám đốc đại diện của ba ngân hàng lớn nhất thành phố bước vào sảnh tiệc, cung kính cúi đầu 90 độ trước Lâm Phong trước sự chứng kiến của cả căn phòng:
— "Kính chào ngài Lâm Phong Chủ tịch tối cao! Chúng tôi đã hoàn tất toàn bộ thủ tục niêm phong tài sản của Lâm gia theo lệnh của ngài!"
Lâm Vĩnh Thịnh nhìn cảnh tượng đó mà như ngã từ trên trời xuống đất, hai chân đứng không vững, quỳ sụp xuống sàn sân khấu.
Lâm Kiều Diễm hoảng loạn chạy lên định cào cấu Lâm Phong, nhưng hắn chỉ khẽ lách người. Đại Phong vung tay tát một cú trời giáng khiến cô ta bay xa hai mét, va vào bàn tiệc làm vỡ vụn hàng trăm ly pha lê. Mảnh vỡ đâm rách khuôn mặt kiêu ngạo của cô ta, máu chảy ròng ròng.
— "Anh Phong... cứu em..." Kiều Diễm khóc lóc thảm thiết, bò dưới đất.
Lâm Phong giẫm gót giày da lên bàn tay đầy mảnh vỡ của cô ta, nghiền mạnh khiến tiếng xương ngón tay gãy vang lên rắc rắc đầy ghê rợn:
— "Ba năm trước, tay tôi cũng đau như thế này. Đây mới chỉ là lãi suất thôi, em họ à." Hắn nhìn xuống Lâm Vĩnh Thịnh đang run rẩy. "Chú Hai, chuẩn bị tinh thần đi, tôi sẽ từ từ lột da từng đứa một."