Chương 7: Kết Toán — Và Sự Thật Về Đêm Tai Nạn

Tại đại sảnh dinh thự Lâm gia, bầu không khí âm u lạnh lẽo như nhà xác. Lâm Phong ngồi sừng sững trên chiếc ghế chủ tọa bằng gỗ mun của gia tộc. Đi sau hắn là mười vệ sĩ xám đứng nghiêm trang.

Lâm Vĩnh Thịnh bị Đại Phong xách cổ ném thẳng xuống sàn nhà dưới chân Lâm Phong, mặt mũi đầy máu và vết bầm dập.

— "Lâm Phong! Mày là đồ nghịch tử! Mày dám đối xử với chú ruột mày như thế này sao?! Tao sẽ kiện mày ra tòa!" Lâm Vĩnh Thịnh gào hét trong vô vọng.

Lâm Phong không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu. Luật sư Trần ném xấp tài liệu dày cộp kèm đĩa CD bằng chứng xuống trước mặt lão:

— "Ông Lâm Vĩnh Thịnh, đây là toàn bộ bằng chứng về việc ông đã thuê Nguyễn Văn Hùng lái xe container cố tình đâm chết vợ chồng ông Lâm Đình Sơn sáu năm trước để cướp tập đoàn Lâm Thị. Chúng tôi cũng đã tìm ra tài khoản Thụy Sĩ chuyển tiền thuê sát thủ của ông!"

Đồng thời, Nguyễn Văn Hùng — gã tài xế container năm xưa — bị cảnh sát áp giải bước vào phòng, chỉ tay thẳng vào mặt Lâm Vĩnh Thịnh:

— "Chính là lão ta! Lão ta đã đưa tôi 5 tỷ để đâm chết xe của vợ chồng ông Sơn!"

Lâm Vĩnh Thịnh nghe xong tai ù đi, cả người run bắn lên như cầy sấy. Lão lết đến ôm chặt chân Lâm Phong, khóc lóc thảm thiết, tự vả bôm bốp vào mặt mình:

— "Phong! Cháu ơi! Chú sai rồi! Chú bị quỷ ám! Xin cháu nể tình máu mủ tha cho chú một con đường sống... Chú sẽ trả lại toàn bộ cổ phần cho cháu!"

Lâm Phong cúi xuống nhìn lão, ánh mắt đầy sự ghê tởm tột độ. Hắn dùng gót giày da giẫm thẳng lên khuôn mặt đang cầu xin của Lâm Vĩnh Thịnh, nghiền mạnh xuống sàn nhà khiến lão đau đớn rú lên thảm thiết:

— "Máu mủ? Lúc chú thuê người đâm chết cha mẹ tôi, chú có nghĩ đến hai chữ máu mủ không? Lúc chú thiêu rụi di ảnh cha mẹ tôi, chú có nghĩ đến máu mủ không?"

Cảnh sát hình sự lập tức lao lên, khóa chặt tay Lâm Vĩnh Thịnh áp giải đi trước sự chứng kiến của cả gia tộc Lâm đang quỳ lạy run rẩy xung quanh.

Lâm Phong đứng dậy, phủi nhẹ ống quần vest. Hắn nhìn lướt qua Lâm Quốc Bình đang quỳ rạp dưới đất không dám ngẩng đầu:

— "Lâm gia từ hôm nay đổi chủ. Kẻ nào dám có ý kiến phản đối?"

Cả gia tộc Lâm đồng loạt dập đầu sát đất, run rẩy đồng thanh vang lên: "Không dám! Kính chào Lâm chủ tịch!"

Lâm Phong bước ra ngoài sảnh lớn, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đã tạnh mưa. Nợ máu cuối cùng đã được trả bằng máu và nước mắt của kẻ thù.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng