Một tháng sau sóng gió thương trường chấn động thành phố H.
Ánh bình minh rực rỡ xua tan đi làn sương mù buổi sớm, chiếu sáng căn penthouse sang trọng của Lâm Phong. Hắn đứng bên lan can ban công nhìn xuống dòng sông phẳng lặng, trên người mặc áo sơ mi trắng đơn giản, phong thái vô cùng ung dung và nhẹ nhõm.
Minh Nguyệt bước ra ban công, đặt lên bàn hai tách cà phê ấm áp, khẽ cười nhìn ngắm bóng lưng cao lớn vững chãi của hắn.
— "Chủ tịch, tất cả kẻ thù đều đã phải trả giá đắt. Lâm Vĩnh Thịnh nhận án tử hình vì tội mưu sát, Hoàng gia phá sản nợ nần chồng chất, Hoàng Tuấn Kiệt đi tù 20 năm, Triệu Mỹ Nga đang phải quét rác ở vùng núi xa xôi." Minh Nguyệt khẽ báo cáo.
Lâm Phong cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm, mỉm cười nhẹ nhõm:
— "Tốt lắm. Công lý cuối cùng đã được thực thi trọn vẹn."
Hắn quay sang nắm lấy bàn tay mềm mại của Minh Nguyệt, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp chân thành:
— "Minh Nguyệt, ba năm qua em đã đồng hành cùng tôi vượt qua giông bão. Bây giờ bình minh đã tới, em có sẵn sàng cùng tôi đi tiếp chặng đường hạnh phúc phía trước không?"
Minh Nguyệt má đỏ hây hây dưới nắng sớm, khẽ tựa đầu vào ngực hắn, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa hướng dương đón nắng:
— "Dạ, em luôn sẵn sàng ở bên anh, trọn đời trọn kiếp!"
Cả hai đứng bên nhau dưới ánh nắng bình minh rực rỡ của ngày mới, cùng hướng về tương lai tươi sáng đang rộng mở trước mắt. Đứa phế vật bị sỉ nhục năm xưa nay đã thực sự tìm lại được hạnh phúc đích thực và vương quyền tối cao của cuộc đời mình.
—— HẾT ——
"Đồ Phế Vật Năm Đó, Hôm Nay Ta Trở Về" — Phiên bản sảng văn vả mặt cực mạnh hoàn hảo.
Cảm ơn quý độc giả đã luôn theo dõi và ủng hộ nhiệt tình!