Chương 1: Thằng Phục Vụ Mặc Vest

Đêm trao giải du lịch thành phố, đại sảnh khách sạn Hoàng Gia sáng rực như một chiếc hộp pha lê.

Trần Gia Huy đứng ở quầy điều phối, tai nghe còn cài bên phải, mắt nhìn bảng phòng VIP đang chạy kín.

Ba mươi sáu tiếng chưa ngủ khiến mắt anh đỏ lên, nhưng mọi thứ vẫn nằm đúng vị trí: xe đón khách, thực đơn dị ứng, lịch phát biểu, lối đi riêng cho đoàn doanh nhân Singapore.

Cho đến khi giám đốc điều hành Lê Quốc Đạt bước lên sân khấu và gọi tên anh.

"Trần Gia Huy, anh bị phát hiện chuyển trái phép tiền đặt cọc phòng tổng thống vào tài khoản cá nhân.

Khách sạn Hoàng Gia không chứa loại sâu mọt như anh."

Cả sảnh im phăng phắc.

Màn hình phía sau hiện lên một bảng giao dịch có tên Gia Huy, số tiền ba tỷ hai, kèm dòng chữ đỏ chói: hoàn tiền sai quy trình.

Những vị khách từng bắt tay cảm ơn anh giờ lùi lại nửa bước như sợ dính bẩn.

Gia Huy nhìn kỹ ảnh chụp màn hình.

Anh nhận ra ngay số booking.

Đó là khoản đặt cọc đã bị Quốc Đạt yêu cầu chuyển lòng vòng để che lỗ vận hành tháng trước.

"Bản này thiếu nhật ký phê duyệt," Gia Huy nói.

"Ai xuất báo cáo?"

Người trả lời không phải Quốc Đạt mà là Nguyễn Bảo Trâm, trưởng phòng thương hiệu, người từng cùng anh ăn mì hộp trong phòng nhân sự lúc hai giờ sáng.

Hôm nay cô đứng cạnh Quốc Đạt, váy đỏ nổi bật dưới ánh đèn.

"Anh đừng diễn nữa.

Anh làm xấu mặt cả khách sạn rồi."

Cô đặt thẻ nhân viên của anh lên bàn rượu, dùng kéo cắt đôi.

Âm thanh nhựa gãy rất nhỏ, nhưng lọt vào tai Gia Huy như tiếng cửa đóng sập.

Hai bảo vệ tiến đến.

Một người giật tai nghe khỏi áo anh.

Người kia nắm khuỷu tay kéo anh qua thảm đỏ.

Máy quay của vài blogger du lịch lập tức chĩa tới.

Quốc Đạt không ngăn lại.

Hắn còn cúi xuống nói nhỏ đủ để Gia Huy nghe: "Mày giỏi vận hành thì sao?

Người ký giấy là tao.

Người đứng trên sân khấu là tao.

Còn mày chỉ là thằng phục vụ mặc vest."

Gia Huy bị đẩy ra cửa sau, nơi xe rác đang đậu.

Cơn mưa đêm hắt vào mặt anh lạnh buốt.

Túi tài liệu của anh bị ném theo, vài tập giấy bung ra trên nền xi măng.

Anh cúi xuống nhặt.

Trong túi vẫn còn chiếc ổ cứng chứa bản sao báo cáo vận hành ba năm, log hoàn tiền phòng VIP, email Quốc Đạt yêu cầu sửa chỉ số hài lòng khách hàng và danh sách khoản nợ đáo hạn của công ty mẹ.

Anh từng giữ chúng vì thói quen cẩn thận, không phải để trả thù.

Một chiếc sedan màu bạc dừng lại.

Cửa xe mở ra, Phạm Minh An, luật sư tài chính từng đại diện một quỹ mua nợ, bước xuống.

"Anh Huy, tôi xem báo cáo anh gửi tuần trước rồi.

Nếu những dữ liệu đó là thật, Hoàng Gia không chỉ đang lỗ.

Họ đang giấu lỗ."

Gia Huy ngẩng đầu.

Sau lưng anh, logo khách sạn vẫn sáng như chưa từng có ai bị vứt ra ngoài.

Minh An đưa anh một tập hồ sơ.

Trên bìa là dòng chữ: đề nghị mua lại khoản nợ kiểm soát.

"Anh có muốn quay lại đó với tư cách khác không?"

Gia Huy lau nước mưa trên mặt, giọng khàn nhưng rất bình tĩnh.

"Có.

Nhưng lần này tôi không quay lại để xin lỗi.

Tôi quay lại để mở sổ cái."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...