Chương 4: Người Cắt Thẻ Nhân Viên

Khi hội đồng quản trị Hoàng Gia mở họp báo, Bảo Trâm vẫn nghĩ mình có thể thoát.

Cô chuẩn bị sẵn một bài phát biểu: mọi sai sót truyền thông là do nhân viên cấp dưới hiểu nhầm, cô chỉ làm theo quy trình xử lý khủng hoảng.

Nhưng Minh An không để cô nói trước.

Nữ luật sư đưa lên màn hình chuỗi email từ tài khoản của Bảo Trâm gửi cho ba blogger du lịch.

File đính kèm tên là `huy_the_phuc_vu_cut.mp4`.

Metadata cho thấy video được xuất lúc 21:08, chỉ mười hai phút sau khi Gia Huy bị ném ra cửa sau.

Đoạn đầy đủ dài bảy phút, nhưng bản cô gửi chỉ giữ lại cảnh anh bị kéo đi, cắt mất phần anh yêu cầu kiểm tra log hoàn tiền.

Phóng viên lập tức đứng lên.

"Cô Bảo Trâm, cô từng là người yêu của ông Gia Huy.

Cô có cố tình dùng quan hệ cá nhân để làm đoạn video bôi nhọ đáng tin hơn không?"

Máy quay chĩa về phía cô.

Lần đầu tiên, người từng điều khiển ánh nhìn dư luận bị chính ánh nhìn ấy khóa chặt.

Bảo Trâm cố nở nụ cười.

"Tôi chỉ bảo vệ hình ảnh khách sạn."

Gia Huy nhìn cô, bình tĩnh đến lạ.

"Bảo vệ hình ảnh bằng cách cắt sự thật?"

Minh An mở tiếp bản ghi âm cuộc gọi giữa Bảo Trâm và Thảo.

Giọng Bảo Trâm trong loa rất rõ: "Em chỉ cần gửi ảnh này.

Nếu ai hỏi, nói là anh Huy tự ý vào hệ thống.

Chị sẽ lo phần còn lại."

Bảo Trâm không còn cười nổi.

Quốc Đạt quay mặt đi, như thể toàn bộ chuyện này không liên quan đến hắn.

Cô hiểu ngay: người đàn ông cô chọn đang bỏ cô lại trước đám đông, đúng như cách cô từng bỏ Gia Huy ở sảnh tiệc.

Hội đồng quản trị tuyên bố miễn nhiệm Quốc Đạt, đình chỉ Bảo Trâm, chuyển hồ sơ gian lận tài chính và bôi nhọ cá nhân sang cơ quan chức năng.

Quỹ của Minh An kích hoạt điều khoản mua nợ kiểm soát, đưa Gia Huy vào vị trí tổng giám đốc vận hành lâm thời.

Một phóng viên hỏi Gia Huy có muốn nói gì với Bảo Trâm không.

Anh im lặng vài giây.

"Ngày cô cắt thẻ nhân viên của tôi, cô tưởng mình cắt đứt tương lai của tôi.

Thật ra cô chỉ cắt đi cơ hội cuối cùng để tôi còn tôn trọng cô."

Bảo Trâm cúi đầu, nước mắt rơi xuống tập hồ sơ.

Không ai vỗ tay.

Không ai thương hại.

Một cú vả mặt đôi khi không cần tiếng ồn; chỉ cần sự thật được phát trước camera là đủ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...