Chương 3: Cái Bẫy Trong Sổ Đặt Phòng

Quốc Đạt không chịu thua.

Hắn biết nếu để Gia Huy tiếp tục xuất hiện, quyền điều hành của hắn sẽ bị hội đồng quản trị nghi ngờ.

Tối đó, hắn sai Bảo Trâm tung tiếp một bộ ảnh chụp sổ đặt phòng, vu rằng Gia Huy đã tự tạo khủng hoảng để quay lại làm anh hùng.

Bài đăng rất độc.

Nó không chửi thẳng, chỉ đặt câu hỏi: tại sao sự cố xảy ra đúng lúc Gia Huy có mặt?

Tại sao một luật sư mua nợ lại xuất hiện nhanh như vậy?

Dư luận thích kiểu nghi ngờ này hơn sự thật khô khan.

Gia Huy mất hai đối tác cũ ngay trong đêm.

Một nhà cung cấp khăn vải hủy hỗ trợ.

Một công ty du lịch tạm dừng chuyển khách.

Anh ngồi trước màn hình, nhìn đường cong đặt phòng rơi xuống từng phút.

Minh An nói: "Anh đang thua truyền thông."

"Tôi biết."

"Vậy anh định làm gì?"

Gia Huy mở hệ thống PMS cũ mà anh từng thiết kế quy trình sao lưu.

Sổ đặt phòng có thể chỉnh, ảnh chụp có thể cắt, nhưng log đồng bộ giữa máy chủ, cổng thanh toán và email xác nhận khách thì khó nói dối hơn nhiều.

Họ phát hiện một tài khoản admin tên `ldat.ops` đã sửa thời gian dọn phòng sau khi sự cố xảy ra, rồi xuất ảnh chụp ngược thành bằng chứng giả.

IP đăng nhập đến từ phòng điều hành, đúng khung giờ Quốc Đạt đang họp báo.

Nhưng Gia Huy không công bố ngay.

Anh cần một mắt xích sống.

Người đó là Thảo, nhân viên đặt phòng từng bị Bảo Trâm ép gửi file ảnh cho báo chí.

Thảo sợ.

Cô còn hợp đồng thử việc, mẹ đang nằm viện.

Quốc Đạt hứa cho cô lên chính thức nếu im miệng.

Bảo Trâm dọa cô sẽ bị kiện vì làm lộ dữ liệu khách.

Gia Huy đặt trước mặt cô hai lựa chọn: một bản tường trình được luật sư bảo vệ, hoặc một bản kỷ luật mà Quốc Đạt sẽ dùng xong rồi vứt.

Thảo khóc rất lâu.

Cuối cùng, cô ký.

Sáng hôm sau, Minh An gửi hồ sơ cho hội đồng quản trị: log admin, IP phòng điều hành, timestamp chỉnh sửa, email Bảo Trâm yêu cầu cắt ảnh, và lời khai của Thảo.

Mọi thứ được xếp theo thời gian, lạnh lùng như một bảng kiểm toán.

Quốc Đạt vẫn cố cười trong cuộc họp khẩn.

"Một nhân viên thử việc bị mua chuộc thì nói gì chẳng được."

Gia Huy đẩy thêm một tập giấy sang.

"Vậy giải thích luôn khoản hoàn tiền ba tỷ hai.

Đây là lệnh phê duyệt của anh, chữ ký số của anh, và biên bản kế toán nội bộ ghi rõ chuyển khoản để che thiếu hụt dòng tiền."

Phòng họp im lặng.

Bảo Trâm nhìn Quốc Đạt, lần đầu tiên nhận ra người cô bám vào không phải chiếc thang, mà là một tảng đá đang chìm.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...