Chương 2: Ba Mươi Phút Trước Giờ Check-in
Sáng hôm sau, tin Gia Huy biển thủ tiền lan khắp mạng du lịch.
Bảo Trâm đăng một thông cáo mềm mại về 'sự minh bạch của Hoàng Gia', còn Quốc Đạt xuất hiện trên truyền hình địa phương với vẻ mặt tiếc nuối giả tạo.
Trong văn phòng nhỏ của Phạm Minh An, Gia Huy không đọc bình luận.
Anh mở bảng vận hành khách sạn, đánh dấu từng vết nứt: tỷ lệ khiếu nại bị xóa, chi phí bảo trì thang máy bị đẩy sang tháng sau, khoản đặt cọc đoàn Singapore được ghi nhận hai lần để làm đẹp dòng tiền.
Minh An hỏi: "Nếu muốn đánh, đánh vào đâu?"
"Không phải truyền thông.
Đánh vào năng lực vận hành.
Ba giờ chiều nay đoàn hội nghị quốc tế check-in.
Hoàng Gia đã cắt đội buồng phòng để tiết kiệm, hệ thống khóa phòng lại chưa cập nhật firmware.
Họ sẽ vỡ trận."
Đúng hai giờ ba mươi, điện thoại của Gia Huy reo.
Một nhân viên cũ gọi lén: hệ thống khóa từ tầng mười tám không nhận thẻ, bảy phòng tổng thống chưa dọn xong, bếp Âu thiếu nguyên liệu dị ứng cho khách.
Quốc Đạt tưởng chỉ cần đuổi Gia Huy là giành được quyền lực.
Hắn không biết quyền lực thật trong khách sạn nằm ở hàng trăm chi tiết nhỏ mà người đứng trên sân khấu không bao giờ nhìn thấy.
Minh An đặt một bản hợp đồng trước mặt anh.
"Quỹ của tôi đã mua đủ khoản nợ để yêu cầu kiểm soát khẩn cấp nếu Hoàng Gia vi phạm cam kết dịch vụ với đoàn quốc tế.
Anh có ba mươi phút để chứng minh mình cứu được khách sạn tốt hơn người đang điều hành nó."
Gia Huy không do dự.
Anh gọi ba người cũ: trưởng buồng phòng đã nghỉ vì bị ép tăng ca, bếp phó từng bị Quốc Đạt cắt thưởng, và kỹ thuật viên khóa phòng đang lái xe công nghệ.
Anh không hứa chức vụ.
Anh chỉ nói: "Tôi cần mọi người cứu khách trước, tính nợ sau."
Ba giờ kém mười, họ bước vào Hoàng Gia bằng cửa giao hàng.
Quốc Đạt phát hiện, gầm lên đòi bảo vệ tống ra.
Nhưng đại diện đoàn Singapore đã đứng cạnh Minh An, trong tay là điều khoản phạt dịch vụ trị giá mười hai tỷ.
Gia Huy cầm bộ đàm, giọng trầm và nhanh: "Tầng mười tám đổi sang chìa cơ dự phòng.
Buồng phòng ưu tiên 1801, 1803, 1808.
Bếp Âu bỏ sốt hải sản, đổi sang thực đơn không đậu phộng.
Lễ tân tách đoàn thành ba luồng, không để khách đứng quá bốn phút."
Những người từng làm cùng anh lập tức chuyển động.
Không ai cần họp.
Không ai cần khẩu hiệu.
Trong mười tám phút, sảnh hỗn loạn dần trở lại nhịp thở.
Một doanh nhân Singapore bước tới bắt tay Gia Huy trước mặt Quốc Đạt.
"Are you the general manager?"
Gia Huy đáp bằng tiếng Anh lưu loát: "Not yet."
Minh An bật cười rất nhẹ.
Quốc Đạt thì mặt cắt không còn giọt máu.
Bởi chỉ một câu ấy đã đủ để cả sảnh hiểu: người bị đuổi hôm qua mới là người thật sự vận hành Hoàng Gia.