Chương 2: Bàn Tay Vàng Phú Quốc
Sáng hôm sau, đoàn kiểm tra Sở Y tế Phú Quốc đến nhà hàng Hải Ngọc lúc tám giờ.
Ba cán bộ trong bộ đồng phục trắng lục soát bếp, lấy mẫu nguyên liệu, kiểm tra sổ nhập hàng.
Bà Phượng đứng bên cạnh, mặt tái mét, tay vân vê mép áo bà ba liên tục.
Kết quả ban đầu: không phát hiện vi phạm.
Sò huyết đạt chuẩn, bếp sạch sẽ, quy trình bảo quản đúng quy định.
Sự cố tối qua được kết luận là phản ứng dị ứng cá nhân của khách, không liên quan đến chất lượng thực phẩm.
Nhưng tin xấu vẫn chưa hết.
Mười giờ sáng, Ngọc gọi cả nhà vào phòng họp.
Trên bàn, chiếc laptop Dell mở ra trang email, ánh sáng xanh lạnh phản chiếu lên gương mặt sắc sảo của cô.
Ngọc mặc áo sơ mi trắng, tóc búi cao, cặp kính gọng đen trên sống mũi — không giống tiểu thư nhà giàu mà giống một nữ giám đốc điều hành đang đối mặt khủng hoảng. — Đây là email từ văn phòng Đại sứ quán Pháp tại Hà Nội, — cô nói, giọng bình tĩnh nhưng căng thẳng. — Đoàn ngoại giao Pháp — Việt sẽ đến Phú Quốc vào cuối tuần này.
Họ cần một bữa tiệc thử nghiệm chuẩn Michelin cho mười hai người tại một nhà hàng hải sản địa phương.
Ngân sách: bốn trăm triệu đồng.
Đây là hợp đồng lớn nhất từ trước đến nay.
Bà Phượng mắt sáng lên: — Bốn trăm triệu?
Trời ơi, vậy là đủ trả tiền thuê mặt bằng ba tháng! — Nhưng, — Ngọc tiếp, đẩy kính lên, — chúng ta không phải đơn vị duy nhất được mời chào.
Nhà hàng Đông Phát của Trương Đình Phát cũng nộp hồ sơ.
Và theo nguồn tin của em, Phát đã bay xuống Phú Quốc tối qua, đang ở resort Marriott.
Căn phòng im lặng.
Cái tên Trương Đình Phát như cục đá ném xuống mặt nước, tạo ra những gợn sóng lo âu trên từng gương mặt.
Ai ở Phú Quốc trong ngành ẩm thực cũng biết Phát — bếp trưởng nổi tiếng nhất miền Nam, người từng đoạt giải Iron Chef Vietnam hai năm liên tiếp, xuất hiện trên VTV3 mỗi tuần trong chương trình "Bếp Vàng Việt Nam". — Mình làm sao đấu lại hắn? — Hưng lên tiếng, vẻ mặt chán nản. — Hắn có đội ngũ, có danh tiếng, có quan hệ.
Mình chỉ là nhà hàng gia đình. — Đúng rồi, — bà Phượng gật đầu. — Hay là mình bỏ, đừng tham.
Chưa chắc mình nấu được chuẩn Michelin đâu.
Ngọc bặm môi.
Cô biết mẹ và anh rể nói không sai.
Bếp trưởng hiện tại của Hải Ngọc — anh Minh Tâm — nấu ăn gia đình rất giỏi, nhưng chuẩn Michelin là một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Plating, kỹ thuật sous vide, foam, gel, reduction — những thứ Minh Tâm chưa bao giờ chạm tới. — Để tôi nấu.
Giọng nói từ góc phòng khiến tất cả quay đầu.
Bảo đứng đó, lưng tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực.
Anh vẫn mặc chiếc áo thun xám thường ngày, nhưng ánh mắt lúc này khác hẳn — sắc lạnh, tập trung, như lưỡi dao mới mài.
Hưng phì cười: — Mày?
Thằng rửa bát nấu Michelin?
Đừng có đùa!
Bà Phượng xua tay: — Bảo, mày đừng nói bậy.
Đây là chuyện nghiêm túc. — Con nghiêm túc, — Bảo bước tới bàn, đặt hai tay xuống mặt gỗ, nhìn thẳng vào mắt bà Phượng. — Con có thể nấu một bữa tiệc thử nghiệm mười hai món hải sản Phú Quốc phá cách theo chuẩn Michelin.
Cho con hai ngày chuẩn bị và toàn quyền sử dụng bếp.
Im lặng kéo dài ba giây.
Rồi Hưng vỗ bàn: — Tao nói cho mày nghe, mày mà phá hỏng cái hợp đồng này, tao đuổi mày ra đường! — Anh Hưng, — Ngọc đứng dậy, giọng cắt ngang sắc như dao, — anh không có quyền đuổi ai.
Nhà hàng này là của bố mẹ em, và em là người quản lý tài chính.
Cô quay sang Bảo, nhìn thẳng vào mắt anh.
Trong đôi mắt đen của chồng, cô thấy một thứ gì đó cô chưa từng thấy trước đây — sự tự tin tuyệt đối, không phải kiêu ngạo, mà là sự bình thản của người biết chính xác mình đang làm gì. — Anh Bảo, em cho anh cơ hội.
Nhưng em cần anh nấu thử một món trước.
Ngay bây giờ.
Nếu đạt, em duyệt.
Bảo gật đầu.
Không nói thêm một lời, anh bước ra khỏi phòng họp, hướng về phía bếp. *** Bốn mươi lăm phút sau, mọi người đứng quanh bàn inox giữa bếp chính.
Trước mặt họ là một chiếc đĩa sứ trắng đường kính ba mươi phân, trên đó bày biện một tác phẩm mà không ai trong nhà hàng Hải Ngọc từng nhìn thấy.
Tôm hùm xanh Phú Quốc — bổ đôi, thịt được tách khỏi vỏ rồi đặt lại — nấu chín bằng kỹ thuật sous vide ở sáu mươi độ trong hai mươi phút, sau đó sear nhanh trên chảo gang nóng già.
Thịt tôm trong suốt như ngọc, có độ giòn nhẹ ở mặt ngoài nhưng bên trong mọng nước hoàn hảo.
Bên cạnh là một đường sauce bơ nước mắm Phú Quốc — giảm reduction từ nước mắm nhĩ Phú Quốc trộn bơ Président — tạo thành dải màu hổ phách sánh đặc.
Điểm xuyết là microgreens rau má và một chấm gel chanh dây.
Bảo đứng cạnh, mặt không biểu cảm, hai tay đan sau lưng. — Mời mọi người nếm thử.
Bà Phượng cầm đũa, gắp một miếng tôm, chấm sauce, cho vào miệng.
Bà nhai chậm.
Rồi ngừng lại.
Mắt bà mở to, đũa rơi khỏi tay, leng keng trên mặt bàn inox.
Hưng cũng gắp một miếng.
Hắn nhai, nuốt, rồi đứng im như tượng.
Mặt hắn — kẻ vừa gọi Bảo là "thằng rửa bát" — bây giờ trắng bệch.
Ngọc là người cuối cùng nếm.
Cô gắp miếng tôm, đưa lên miệng, nhắm mắt.
Vị ngọt tự nhiên của tôm hùm Phú Quốc bùng nổ trên đầu lưỡi — không phải vị ngọt nhân tạo từ bột ngọt hay đường, mà là vị ngọt tinh khiết từ protein tôm được nấu ở nhiệt độ chính xác tới từng độ.
Sauce nước mắm bơ tạo lớp umami sâu thẳm, quyện với gel chanh dây chua nhẹ, kéo dài hậu vị ít nhất mười lăm giây.
Cô mở mắt.
Đôi mắt ướt. — Trời ơi... — bà Phượng thì thào. — Mày... mày nấu cái này ở đâu ra?
Bảo đáp, giọng nhẹ: — Con học từ sư phụ.
Và cải tiến thêm.
Ngọc lấy lại bình tĩnh, đẩy kính lên sống mũi: — Anh Bảo, em duyệt.
Anh sẽ là bếp trưởng cho bữa tiệc thử nghiệm.
Em sẽ soạn hồ sơ nộp cho đoàn ngoại giao chiều nay. *** Ba ngày sau.
Nhà hàng Hải Ngọc được bố trí lại hoàn toàn.
Bảo dành bốn mươi tám giờ trong bếp, chỉ ngủ hai tiếng mỗi đêm trên chiếc ghế bành cạnh tủ lạnh công nghiệp.
Anh viết thực đơn mười hai món trên tờ giấy A3 dán trên tường bếp, mỗi món kèm sơ đồ plating vẽ tay chi tiết đến từng milimet.
Chiều thứ Bảy, đoàn ngoại giao Pháp — Việt đến.
Mười hai người, gồm Đại sứ Pháp tại Việt Nam — ông Philippe Moreau — và Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam.
Xe Mercedes đen bóng đỗ trước cổng Hải Ngọc, đội bảo vệ túc trực.
Trong bếp, Bảo mặc bộ chef coat trắng tinh — bộ đồ duy nhất anh mang theo từ Sài Gòn, ủi phẳng phiu, cổ áo thêu chữ "ĐQB" bằng chỉ vàng.
Anh đứng trước đội bếp bốn người — toàn bộ nhân viên của Hải Ngọc — và nói ngắn gọn: — Tôi ra lệnh, các bạn làm theo.
Không hỏi tại sao.
Sai một giây, hỏng một món.
Rồi anh bắt đầu.
Món khai vị đầu tiên ra bàn: Ceviche cầu gai Phú Quốc với nước cốt cóc xanh và hoa muống biển.
Đại sứ Moreau — người từng ăn ở mười bốn nhà hàng ba sao Michelin ở Paris — đặt thìa xuống sau miếng đầu tiên, quay sang thư ký và nói bằng tiếng Pháp: "Notez le nom du chef." — Ghi lại tên đầu bếp.
Món thứ hai: Cháo bào ngư Côn Đảo nấu nước dùng xương gà ta hầm mười hai tiếng, rắc nghệ tươi Phú Quốc và dầu mè đen.
Thứ trưởng Bộ Ngoại giao gật đầu liên tục, mắt nhắm lại thưởng thức.
Món thứ ba, thứ tư, thứ năm lần lượt ra — mỗi món là một cuộc hòa phối giữa nguyên liệu bản địa Phú Quốc và kỹ thuật fine dining đỉnh cao.
Cá mú đen hấp xì dầu nấm truffle.
Ghẹ Hàm Ninh deconstructed với foam gừng và bột lá chanh.
Mực ống nướng than hoa trên đá muối Himalaya, rưới dầu ớt lên men sáu tháng tự chế.
Khi món tráng miệng cuối cùng được mang ra — kem dừa sáp Trà Vinh với crumble nước mắm caramel — cả bàn tiệc đứng dậy vỗ tay.
Đại sứ Moreau bước vào bếp, bắt tay Bảo bằng cả hai tay. — Monsieur, đây là bữa ăn hải sản xuất sắc nhất tôi từng thưởng thức ở Đông Nam Á.
Chúng tôi sẽ chọn nhà hàng Hải Ngọc cho đại tiệc ngoại giao chính thức.
Bảo cúi đầu: — Cảm ơn ngài.
Ngoài sảnh, Ngọc nghe tin, đôi tay nắm chặt bên hông bỗng buông ra.
Cô thở dài, vai hạ xuống, lần đầu tiên trong nhiều tháng cảm thấy sức nặng trên vai vơi đi.
Cô nhìn về phía bếp, nơi ánh đèn vàng hắt ra cánh cửa sắt — và bóng dáng Bảo đang cúi đầu dọn dẹp, lại trở về với vẻ ngoài của một anh phụ bếp bình thường.
Nhưng Ngọc biết: không có gì bình thường ở con người đó.
Và cô sẽ tìm ra sự thật.
Trên tầng hai của resort Marriott, Trương Đình Phát đập chiếc điện thoại Samsung xuống bàn kính, mặt kính nứt toạc.
Hắn vừa nhận được tin: hợp đồng đại tiệc ngoại giao thuộc về Hải Ngọc. — Không thể nào, — hắn nghiến răng, gân thái dương giật giật. — Cái nhà hàng gia đình rách rưới đó làm sao nấu được Michelin?
Hắn bấm số gọi trợ lý: — Mày điều tra ngay, bếp trưởng của Hải Ngọc là ai.
Tao cần biết trong hai mươi bốn giờ.
Khi cuộc gọi kết thúc, Phát ngồi xuống ghế sofa, mắt nheo lại.
Trong đầu hắn lóe lên một gương mặt mờ nhạt — gương mặt của thằng sư đệ ngày xưa, thằng nhóc lầm lì ít nói mà sư phụ Lý Quang Đạt đặc biệt yêu quý.
Thằng nhóc mà hắn đã đạp xuống bùn hai năm trước. — Không thể là nó, — hắn tự nhủ. — Nó chết rồi mới phải.
Nhưng bàn tay hắn, bất giác, run lên.