Chương 7: Bếp Trưởng Và Phu Nhân
Chiều hôm sau.
Bãi Sao — bãi biển đẹp nhất Phú Quốc — vắng lặng bất thường.
Mùa mưa sắp đến, khách du lịch thưa dần, chỉ còn vài chiếc thuyền thúng úp trên cát trắng và hàng dừa nghiêng mình trước gió.
Bảo đi bộ trên bãi cát, chân trần, quần kaki xắn đến bắp chân, áo sơ mi trắng cổ mở.
Lần đầu tiên trong hai năm, anh không mặc đồ bếp, không đứng trước bồn rửa, không cầm dao.
Anh chỉ đi bộ, nghe tiếng sóng, cảm nhận cát ấm dưới lòng bàn chân.
Ngọc đi bên cạnh, cách anh nửa bước.
Cô mặc váy linen trắng đến gối, tóc xõa tự nhiên, không kẹp không buộc — khác hẳn vẻ ngoài nghiêm túc kính trọng ở nhà hàng.
Gió biển thổi tóc cô bay ngang mặt, cô gạt sang bên, và Bảo thấy vành tai cô hồng nhẹ dưới ánh nắng chiều.
Hai người đi trong im lặng đến chiếc xích đu gỗ cũ treo giữa hai thân dừa.
Ngọc ngồi lên, chân đung đưa trên cát.
Bảo đứng cạnh, tựa lưng vào thân dừa, nhìn ra biển.
Hoàng hôn Phú Quốc đang đổ xuống.
Mặt trời — quả cầu cam khổng lồ — chạm mặt nước ở đường chân trời, nhuộm cả bầu trời thành dải gradient từ vàng sang hồng sang tím.
Mặt biển phản chiếu ánh sáng như dát vàng lỏng. — Anh Bảo, — Ngọc lên tiếng, giọng nhẹ hơn gió. — Em muốn nói chuyện với anh.
Bảo quay lại, nhìn cô.
Đợi.
Ngọc hít thở sâu, hai tay nắm dây xích đu: — Hồi mình cưới nhau, em biết anh đang gặp khó khăn.
Anh xuống Phú Quốc một mình, không tiền, không người thân, không quá khứ.
Mẹ em phản đối, anh Hưng khinh thường, cả nhà ai cũng nói em điên.
Nhưng em vẫn cưới anh.
Cô dừng lại, nhìn xuống chân mình trên cát. — Lúc đó, em cưới anh vì... em cảm thấy anh là người đúng.
Không phải vì anh giỏi nấu ăn, không phải vì anh đẹp trai, không phải vì bất cứ lý do nào có thể nói thành lời.
Em chỉ nhìn vào mắt anh và biết: người này sẽ không bao giờ bỏ rơi mình.
Bảo im lặng, mắt dịu lại. — Nhưng hai năm qua, — Ngọc tiếp, giọng hơi run, — em thấy anh bị chà đạp mỗi ngày.
Mẹ em mắng anh, anh Hưng nhổ vào mặt anh, khách hàng coi anh là người rửa bát.
Em muốn bảo vệ anh nhưng không biết cách, vì nếu em lên tiếng, mọi thứ sẽ tệ hơn.
Em... em ghét bản thân mình vì điều đó.
Mắt cô đỏ hoe, nhưng cô không khóc.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Bảo: — Rồi tuần qua xảy ra tất cả những chuyện này.
Em thấy anh xử lý sự cố ngộ độc, thấy anh nấu cho đoàn ngoại giao, thấy anh đứng trên sân khấu quốc tế, thấy anh chiến đấu với Trương Đình Phát.
Và em hiểu rằng người đàn ông em cưới không phải anh phụ bếp bị đuổi việc.
Anh là bếp trưởng thiên tài, là truyền nhân ẩm thực ba đời.
Cô dừng lại, nuốt nước bọt.
Gió biển thổi mạnh hơn, tóc cô bay tung, nhưng cô không gạt. — Nhưng anh Bảo, em muốn anh biết: dù anh là bếp trưởng hay thằng rửa bát, dù anh có sao Michelin hay không có gì, em vẫn chọn anh.
Không phải vì tài năng của anh.
Mà vì con người anh — người đàn ông bị cả thế giới đạp xuống nhưng không bao giờ đạp lại, không bao giờ oán hận, chỉ lặng lẽ đứng dậy và tiếp tục.
Cô đứng lên từ xích đu, bước đến trước mặt Bảo, cách anh một bước chân. — Em yêu anh.
Không phải bây giờ mới yêu, mà từ lâu rồi.
Chỉ là em chưa bao giờ nói ra vì em sợ anh nghĩ em nói vì thương hại.
Nhưng hôm nay, sau tất cả những gì đã xảy ra, em muốn nói cho rõ ràng: em — Lê Khánh Ngọc — yêu chồng mình, Đặng Quốc Bảo.
Tự nguyện, tỉnh táo, và hoàn toàn chắc chắn.
Bảo nhìn vợ.
Ánh hoàng hôn chiếu ngang mặt cô, nhuộm hồng đôi gò má, lấp lánh trong đôi mắt ướt.
Anh không nói gì.
Chỉ đưa tay lên, gạt nhẹ sợi tóc bay ngang má cô, rồi kéo cô vào lòng.
Họ đứng ôm nhau giữa bãi biển, hoàng hôn đổ xuống chung quanh.
Sóng vỗ vào bờ, rồi rút đi, rồi lại vỗ — nhịp nhàng như nhịp thở, như nhịp tim. — Em, — Bảo nói, giọng khàn, — anh xin lỗi vì đã giấu em quá lâu. — Anh không cần xin lỗi.
Anh chỉ cần đừng giấu nữa.
Bảo gật đầu, cằm tựa trên đỉnh đầu vợ.
Lần đầu tiên trong hai năm, anh cảm thấy vết sẹo trên tay không còn đau nữa. *** Tối hôm đó.
Nhà hàng Hải Ngọc được trang trí đặc biệt cho bữa tiệc mừng công.
Đèn lồng đỏ treo dọc hành lang, hoa mai vàng cắm trong bình gốm Bát Tràng, bàn tiệc tròn phủ khăn trắng tinh với bộ chén đĩa sứ Minh Long cao cấp nhất.
Gần một trăm khách mời — gồm đại diện chính quyền Phú Quốc, các nhà hàng đối tác, nhà cung cấp, báo chí, và quan khách từ Sài Gòn.
Ngọc đứng trước sảnh chính, mặc áo dài trắng thêu hoa sen vàng, tóc búi cao, phong thái đĩnh đạc.
Cô cầm micro, và giọng cô vang khắp nhà hàng — rõ ràng, tự tin, có chút rung động: — Kính thưa quý khách, hôm nay là ngày đặc biệt với gia đình Hải Ngọc.
Tuần qua, chúng tôi đã trải qua những thử thách mà hai mươi năm kinh doanh chưa bao giờ gặp: bị gài bẫy nợ nần, bị đầu độc nguyên liệu, bị phong tỏa bếp.
Có lúc, chúng tôi tưởng như sẽ gục ngã.
Cô dừng lại, nhìn về phía bếp. — Nhưng chúng tôi đã đứng dậy, nhờ một người.
Một người mà gia đình tôi — và chính tôi — đã không công bằng với anh ấy suốt hai năm.
Một người bị gọi là "thằng rửa bát," bị khinh thường, bị xua đuổi.
Nhưng khi nhà hàng lâm nguy, anh ấy là người duy nhất đứng ra, dùng tài năng và trí tuệ của mình để cứu tất cả.
Cô quay sang phía cửa bếp: — Em xin giới thiệu: Đặng Quốc Bảo — chồng em, bếp trưởng của nhà hàng Hải Ngọc, truyền nhân ẩm thực ba đời nhà họ Đặng, nhà vô địch Cuộc thi Đầu bếp Quốc tế Phú Quốc, và là người đã tổ chức thành công đại tiệc ngoại giao Pháp — Việt được thanh tra Michelin quốc tế đề cử sao.
Bảo bước ra từ cửa bếp.
Anh mặc chef coat trắng tinh, ủi phẳng, cổ áo thêu "ĐQB" bằng chỉ vàng.
Tóc vuốt gọn, lưng thẳng, bước đi vững vàng.
Không phải bước đi rón rén của anh rửa bát — mà là bước đi của một bếp trưởng bước vào nhà hàng của mình.
Cả sảnh đứng dậy vỗ tay.
Bảo bước đến cạnh Ngọc, cúi đầu chào khách.
Giữa tiếng vỗ tay, một tiếng động nhỏ cắt ngang.
Tiếng gì đó chạm sàn — không phải ly vỡ, không phải ghế đổ.
Mềm hơn.
Nặng hơn.
Bà Phượng quỳ xuống.
Ngay giữa sảnh, trước mặt gần một trăm người, bà Trần Thị Phượng — người mẹ vợ từng bắt Bảo rửa bát, từng gọi anh là vô dụng, từng khinh miệt anh mỗi ngày — quỳ gối trên sàn gạch hoa.
Đầu gối bà chạm sàn trước, rồi hai tay bà chống xuống.
Lưng bà cong xuống, trán gần chạm đất.
Tiếng vỗ tay tắt ngấm.
Cả sảnh im phắc, chỉ nghe tiếng nhạc acoustic guitar vẫn thánh thót ở góc phòng. — Con ơi, — bà nói, giọng nghẹn, nước mắt nhỏ xuống sàn gạch, tạo thành những chấm tròn nhỏ trên mặt gạch hoa. — Mẹ xin lỗi con.
Mẹ sai rồi.
Hai năm nay mẹ đối xử với con tệ bạc, mẹ khinh con, mẹ bắt con rửa bát, mẹ không nhìn ra con là ai.
Mẹ... mẹ không xứng đáng có chàng rể như con.
Bảo nhìn mẹ vợ quỳ dưới đất, hàm nghiến chặt, gân cổ nổi lên.
Anh không giận — cơn giận đã qua từ lâu.
Anh chỉ thấy thương — thương một bà mẹ đã vật lộn hai mươi năm để giữ nhà hàng gia đình, thương một người phụ nữ đã quá mệt mỏi nên trút hết lên người gần nhất.
Anh bước tới, cúi xuống, hai tay nắm lấy cánh tay bà Phượng, nhẹ nhàng đỡ bà đứng dậy. — Mẹ đứng dậy đi, — anh nói, giọng trầm nhưng ấm. — Mẹ là mẹ vợ con.
Con không bao giờ trách mẹ.
Hải Ngọc là nhà của mình, và con sẽ giữ nó cho mình.
Bà Phượng đứng dậy, nắm tay Bảo, khóc không thành tiếng.
Nước mắt chảy trên gò má nhăn nheo, nhưng đôi mắt bà — lần đầu tiên — nhìn chàng rể với ánh mắt của một người mẹ nhìn con trai.
Hưng đứng ở góc sảnh, mặt đỏ bừng, mắt nhìn xuống đất.
Hắn không quỳ — nhưng hắn cúi đầu, và đó là lần đầu tiên hắn cúi đầu trước bất kỳ ai.
Ngọc đứng cạnh Bảo, tay nắm tay anh.
Cô không khóc.
Cô chỉ cười — nụ cười nhẹ, thanh thản, nụ cười của người phụ nữ cuối cùng đã có thể tự hào đứng cạnh chồng mình trước mặt cả thế giới.
Bảo siết nhẹ tay vợ, rồi quay sang khách mời, cúi đầu: — Cảm ơn tất cả quý vị đã đến.
Tối nay, tôi xin phép nấu cho quý vị một bữa tiệc — không phải Michelin, không phải fine dining — chỉ là một bữa cơm gia đình Việt Nam.
Vì đó là nơi tôi bắt đầu, và là nơi tôi sẽ luôn quay về.
Rồi anh quay lưng, bước vào bếp.
Tiếng dao chạm thớt vang lên — tạch, tạch, tạch — đều đặn, vững vàng, như nhịp tim của một người đàn ông cuối cùng đã tìm thấy chỗ đứng của mình.
Ngoài cửa sổ nhà hàng, biển Phú Quốc yên ả dưới trăng tròn.
Gió mang mùi muối và mùi hoa sứ từ vườn nhà bên cạnh.
Xa xa, ánh đèn của những chiếc tàu cá nhấp nháy trên mặt nước đen — như những ngôi sao rơi xuống biển.
Và trong căn bếp sáng đèn của nhà hàng Hải Ngọc, Đặng Quốc Bảo — chàng rể bếp trưởng ẩn thế — đang nấu bữa cơm cho gia đình mình.