Chương 5: Đầu Độc

Ba ngày trước đại tiệc ngoại giao.

Nhà hàng Hải Ngọc tấp nập hơn bao giờ hết.

Bảo đã lên thực đơn mười hai món chính thức, danh sách nguyên liệu được gửi đến ba nhà cung cấp khác nhau sau khi Đại Dương cắt hợp đồng — một ở Hàm Ninh, một ở An Thới, và một từ Rạch Giá gửi sang bằng tàu cao tốc sáng sớm.

Ngọc ngồi trong phòng giám đốc, trước mặt là bảng Excel theo dõi ngân sách chi tiết đến từng ngàn đồng.

Bốn trăm triệu — tương đương hơn mười lăm ngàn đô — phải được phân bổ cho nguyên liệu, nhân sự phụ trợ, trang trí, rượu vang, và phí an ninh.

Cô đã thuê thêm bốn phụ bếp từ nhà hàng của bạn ở Dương Đông, và hai sommelier từ resort JW Marriott.

Mọi thứ đang đi đúng quỹ đạo.

Cho đến chiều hôm đó. *** Bốn giờ chiều.

Bảo đang kiểm tra lô tôm hùm xanh vừa nhập từ Hàm Ninh.

Mười hai con, mỗi con nặng từ tám trăm gram đến một ký, được đựng trong thùng xốp có sục oxy.

Anh mở nắp thùng, quan sát.

Tôm sống, râu vẫn động, mắt sáng.

Nhưng có gì đó sai.

Bảo đưa tay nhúng vào nước trong thùng xốp.

Anh nhấc tay lên, đưa lên mũi.

Mùi nước biển bình thường... nhưng có lẫn một thứ mùi rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.

Mùi hóa chất.

Mùi phosphorus — thứ mùi mà chỉ một bếp trưởng được đào tạo bài bản về an toàn thực phẩm mới phân biệt được với mùi biển tự nhiên.

Anh nhấc một con tôm lên, lật bụng.

Bên dưới lớp vỏ ở đốt bụng thứ ba, có một vết châm nhỏ — nhỏ hơn đầu tăm, gần như vô hình.

Dấu kim tiêm.

Bảo đặt con tôm xuống, mắt nheo lại.

Anh quay sang tủ dụng cụ, lấy ra bộ test kit kiểm tra dư lượng kháng sinh và hóa chất trong hải sản — bộ kit mà anh tự mua từ Sài Gòn mang xuống, điều mà không nhà hàng gia đình nào ở Phú Quốc có.

Anh nhỏ dung dịch thử lên mẫu thịt tôm.

Ba phút sau, thanh thử chuyển sang màu tím đậm.

Sodium metabisulfite nồng độ cao.

Ở liều lượng này, nếu khách ăn, sẽ gây nôn mửa, tiêu chảy, và phản ứng dị ứng nghiêm trọng — đặc biệt nguy hiểm với người hen suyễn.

Trong một bữa tiệc ngoại giao cấp cao, đây là thảm họa cấp quốc gia.

Bảo kiểm tra tiếp lô cua hoàng đế từ An Thới: nhiễm.

Lô mực ống từ Rạch Giá: nhiễm.

Tất cả ba nguồn cung, tất cả đều bị đầu độc.

Anh đứng giữa bếp, hai tay tựa lên bàn inox, hít thở sâu.

Đầu gối anh hơi run — không phải vì sợ, mà vì giận.

Cơn giận lạnh, nén chặt trong lồng ngực như nồi áp suất.

Trương Đình Phát.

Hắn đã mua chuộc cả ba nhà cung cấp.

Hoặc hắn đã cho tay sai can thiệp vào lô hàng trong quá trình vận chuyển. — Ngọc! — Bảo gọi qua bộ đàm nội bộ. — Em xuống bếp ngay.

Khẩn cấp. *** Mười phút sau, Ngọc, bà Phượng, và quản lý Tuấn Anh đứng quanh bàn inox.

Trước mặt họ là ba thanh thử màu tím và ba mẫu hải sản. — Tất cả nguyên liệu bị nhiễm sodium metabisulfite nồng độ cao, — Bảo nói, giọng bình tĩnh nhưng căng như dây đàn. — Nếu chúng ta nấu và phục vụ những nguyên liệu này, khách sẽ ngộ độc.

Đại tiệc ngoại giao sẽ thành thảm họa.

Nhà hàng Hải Ngọc không chỉ mất uy tín — chúng ta có thể bị truy tố hình sự.

Bà Phượng ngồi sụp xuống ghế, mặt xám ngoét: — Trời ơi... ai làm chuyện này? — Mẹ biết ai, — Ngọc nói, giọng lạnh. — Trương Đình Phát. — Nhưng chúng ta không có bằng chứng trực tiếp, — Bảo nói. — Và bây giờ chúng ta có một vấn đề lớn hơn: theo quy trình an toàn thực phẩm, khi phát hiện nguyên liệu nhiễm độc, con phải báo cáo cho Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm Phú Quốc.

Họ sẽ phong tỏa bếp để điều tra.

Thời gian phong tỏa tối thiểu: hai mươi bốn giờ.

Im lặng.

Tiếng quạt trần quay ù ù trong bếp nghe rõ mồn một. — Hai mươi bốn giờ? — Tuấn Anh lắp bắp. — Đại tiệc là ngày kia!

Chúng ta chỉ còn bốn mươi tám giờ! — Đúng, — Bảo gật đầu. — Nếu bếp bị phong tỏa hai mươi bốn giờ, chúng ta chỉ còn hai mươi bốn giờ để nhập nguyên liệu mới, kiểm tra, chuẩn bị, và nấu.

Gần như không thể. — Vậy... vậy đừng báo! — Hưng xen vào từ cửa bếp, mặt đỏ gay. — Đổ hết nguyên liệu đi, nhập mới, không ai biết! — Không, — Bảo quay lại, giọng sắc. — Nếu không báo và bị phát hiện sau, nhà hàng sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn.

Và nếu ai đó bị hại, chúng ta là tội phạm.

Con sẽ báo.

Hưng tím mặt nhưng không dám cãi.

Sau cuộc thi đầu bếp, hắn không còn dám nhổ nước bọt trước mặt Bảo nữa.

Bảo lấy điện thoại, gọi cho Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm.

Báo cáo rõ ràng, chi tiết, chuyên nghiệp.

Hai mươi phút sau, đoàn kiểm tra đến, niêm phong toàn bộ bếp chính và kho lạnh.

Nhà hàng Hải Ngọc chính thức bị phong tỏa. *** Tin tức lan nhanh như lửa cháy.

Trong vòng hai giờ, trang VnExpress đăng bài: "Nhà hàng Hải Ngọc Phú Quốc bị phong tỏa vì nghi vấn nhiễm độc thực phẩm trước đại tiệc ngoại giao."

Facebook và TikTok bùng nổ.

Hashtag #HảiNgọcNgộĐộc trending trên mạng xã hội.

Điện thoại Ngọc reo liên tục.

Văn phòng Đại sứ quán Pháp gọi: "Chúng tôi rất lo ngại.

Nếu nhà hàng không đảm bảo an toàn, chúng tôi sẽ phải chuyển sang đơn vị dự phòng."

Đơn vị dự phòng, Ngọc biết, là nhà hàng Đông Phát.

Nhà cung cấp rau củ ở Dương Đông gọi đến hủy đơn: "Chị thông cảm, bên em không muốn dính líu đến nhà hàng đang bị điều tra."

Hai nhà cung cấp rượu vang cũng tạm ngưng giao hàng.

Bà Phượng ngồi trong phòng giám đốc, khóc không thành tiếng, nước mắt chảy trên gò má nhăn nheo.

Hai mươi năm xây dựng, có thể sụp đổ trong một đêm.

Ngọc không khóc.

Cô ngồi trước laptop, gõ email liên tục — gọi luật sư, liên hệ nhà cung cấp thay thế, soạn thông cáo báo chí.

Nhưng tay cô run, và mỗi lần nhấn phím, cô phải dùng cả ý chí để giữ ngón tay không trượt.

Bảo đứng ngoài hiên bếp, nhìn biển.

Gió đêm Phú Quốc lạnh bất thường.

Anh lấy điện thoại ra, gọi một số. — Khánh, — anh nói khi đầu dây bên kia nhấc máy. — Tao cần cậu giúp thêm một việc nữa.

Kiểm tra cho tao xem hệ thống camera an ninh của ba nhà cung cấp hải sản: Hàm Ninh Seafood, An Thới Fresh, và Rạch Giá Marine.

Trong bốn mươi tám giờ qua, có ai tiếp cận lô hàng giao cho Hải Ngọc không.

Tao cần footage.

Giọng đầu dây bên kia trầm ngâm: — Mày nghĩ là ai? — Mày biết là ai.

Im lặng ba giây. — Được.

Tao xử lý trong mười hai giờ.

Bảo cúp máy.

Anh quay vào bếp — bếp phụ nhỏ ở tầng dưới, không nằm trong lệnh phong tỏa.

Anh bắt đầu lập danh sách: nguyên liệu thay thế có thể mua trong vòng hai mươi bốn giờ từ các nguồn không bị Phát kiểm soát.

Tôm hùm: có thể đặt từ Bình Ba, Khánh Hòa — giao bằng máy bay, mất mười tiếng.

Cua: Cà Mau, ship tàu cao tốc.

Mực: ngư dân Phú Quốc bán trực tiếp tại cảng An Thới lúc bốn giờ sáng.

Cá mú đen: đặt từ Côn Đảo, bay qua Sài Gòn rồi chuyến bay nối Phú Quốc.

Mỗi đường giao hàng đều mạo hiểm, đều tốn kém, đều phụ thuộc vào thời tiết và lịch bay.

Nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Bảo viết danh sách lên tờ giấy A4, dán lên tường bếp phụ.

Rồi anh ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tủ lạnh, nhắm mắt.

Không phải ngủ.

Chỉ là nghỉ, mười phút, trước khi cuộc chiến thật sự bắt đầu.

Trong bóng tối, tiếng bước chân nhẹ.

Ngọc bước vào bếp phụ, tay cầm hai ly cà phê đen. — Em không ngủ được, — cô nói, ngồi xuống sàn cạnh anh.

Bảo mở mắt, nhận ly cà phê.

Hai người ngồi cạnh nhau trong bếp phụ chật hẹp, lưng tựa vào tủ lạnh ù ù chạy, uống cà phê trong im lặng. — Anh, — Ngọc nói sau một lúc, — em sợ. — Anh biết. — Nhưng em tin anh.

Bảo quay sang nhìn vợ.

Trong ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn bếp, gương mặt Ngọc mệt mỏi nhưng kiên quyết.

Cô không khóc, không than vãn.

Cô sợ, nhưng cô vẫn ở đây, cạnh anh, sẵn sàng chiến đấu. — Chúng ta sẽ qua được, — anh nói, đặt tay lên tay cô. — Anh hứa.

Ngọc không rút tay lại.

Cô để yên, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh — bàn tay có vết sẹo, bàn tay đã nấu cho nguyên thủ, bàn tay đã rửa bát cho mẹ cô, và bây giờ đang nắm tay cô giữa đêm đen.

Bên ngoài, biển Phú Quốc gầm gào trong bóng tối.

Nhưng trong căn bếp phụ nhỏ bé đó, có một sự bình yên kỳ lạ — sự bình yên của hai con người quyết tâm không gục ngã.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...