Chương 6: Đại Tiệc Michelin

Năm giờ sáng.

Bảo đã thức suốt đêm.

Điện thoại reo — Trần Quốc Khánh gọi từ Sài Gòn. — Bảo, tao có rồi.

Camera an ninh tại kho hàng Hàm Ninh Seafood ghi lại hình ảnh một người đàn ông tiếp cận lô hàng của Hải Ngọc lúc hai giờ sáng hôm qua.

Hắn dùng ống tiêm chích vào từng con tôm hùm.

Hình ảnh rõ mặt: Lê Văn Tùng — trợ lý cá nhân của Trương Đình Phát, từng làm việc tại nhà hàng Đông Phát chi nhánh Đà Nẵng.

Bảo nắm chặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch. — Footage gửi cho tao qua email mã hóa.

Tao cần bản gốc có metadata thời gian. — Đã gửi.

Và thêm một tin nữa: giấy cầm cố tại Quỹ Thiên Phát mà mày nhờ tao kiểm tra — không có đăng ký giao dịch đảm bảo tại Trung tâm đăng ký quốc gia.

Giấy đó là giấy lộn, không có giá trị pháp lý.

Tao đã xin được xác nhận chính thức từ Trung tâm, gửi kèm email. — Cảm ơn Khánh.

Tao nợ mày một bữa. — Mày nấu cho tao ăn một bữa là xong.

Bảo cúp máy, lập tức gọi cho Ngọc.

Hai mươi phút sau, cả hai ngồi trong phòng giám đốc, laptop mở ra trước mặt.

Video camera an ninh: hình ảnh đen trắng, góc quay từ trên cao, rõ ràng — một người đàn ông mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai, lẻn vào kho lạnh của Hàm Ninh Seafood.

Hắn mở thùng xốp đựng tôm hùm có dán nhãn "Hải Ngọc — Phú Quốc," lấy ống tiêm từ túi áo, lần lượt chích vào từng con tôm.

Khi hắn ngẩng đầu lên nhìn quanh, ánh đèn kho chiếu rõ gương mặt: Lê Văn Tùng, ba mươi hai tuổi, mặt gầy, sẹo ở cằm bên trái.

Ngọc nhìn video, hai tay nắm chặt mép bàn. — Đủ rồi, — cô nói, giọng run nhưng cứng rắn. — Em sẽ gửi bằng chứng này cho ba nơi: Công an thành phố Phú Quốc, Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm, và đoàn ngoại giao.

Đồng thời, em sẽ gọi cho báo Tuổi Trẻ Online — phóng viên Minh Châu, người đã viết bài về vụ phong tỏa hôm qua.

Bài phản hồi phải lên trước mười hai giờ trưa.

Bảo gật đầu: — Em xử lý mặt trận truyền thông và pháp lý.

Anh xử lý mặt trận bếp. *** Tám giờ sáng.

Sự kiện diễn ra dồn dập như cơn lốc.

Tám giờ mười lăm: Ngọc nộp đơn tố giác kèm video bằng chứng tại Công an thành phố Phú Quốc.

Trung tá Nguyễn Hoàng Nam — đội trưởng Đội Cảnh sát Kinh tế — xem video, gọi điện thoại, và trong vòng ba mươi phút ra lệnh triệu tập Lê Văn Tùng.

Chín giờ: Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm nhận được kết quả xét nghiệm chính thức từ phòng thí nghiệm — xác nhận sodium metabisulfite nồng độ cao trong toàn bộ lô nguyên liệu.

Kết hợp với video bằng chứng, Chi cục xác định nhà hàng Hải Ngọc là nạn nhân của hành vi phá hoại có chủ đích.

Lệnh phong tỏa được gỡ bỏ lúc chín giờ ba mươi.

Mười giờ: Bài báo trên Tuổi Trẻ Online đăng tải: "Nhà hàng Hải Ngọc Phú Quốc — nạn nhân của đầu độc có tổ chức, không phải vi phạm an toàn thực phẩm."

Bài báo kèm video camera an ninh, kết quả xét nghiệm, và phát biểu của Công an Phú Quốc.

Hashtag #CôngLýChoHảiNgọc thay thế hashtag cũ trên mạng xã hội.

Mười giờ ba mươi: Công an bắt Lê Văn Tùng tại một nhà nghỉ ở Dương Đông.

Tùng khai nhận: được Trương Đình Phát chỉ đạo và trả năm mươi triệu đồng để đầu độc nguyên liệu tại cả ba nhà cung cấp.

Mười một giờ: Công an ra lệnh bắt Trương Đình Phát tại resort Marriott.

Khi công an đến phòng tổng thống suite tầng mười hai, Phát đang ngồi trên sofa, tay cầm ly whiskey, mặt xám ngoét.

Hắn không chạy, không chống cự.

Khi bị còng tay, hắn chỉ nhìn ra cửa sổ — nhìn về phía nhà hàng Hải Ngọc bên bờ biển Bãi Trường — và lầm bầm: "Thằng Bảo... không thể nào..." *** Mười hai giờ trưa.

Bếp chính của Hải Ngọc được mở niêm phong.

Bảo bước vào, mở cửa sổ, gió biển tràn vào thổi bay mùi ẩm mốc của đêm qua.

Anh đứng giữa bếp, nhìn quanh — mọi thứ y nguyên, sạch sẽ, sẵn sàng.

Nguyên liệu mới bắt đầu đến.

Tôm hùm Bình Ba — mười hai con, tươi rói, được vận chuyển bằng chuyến bay Vietnam Airlines sáng sớm từ Cam Ranh, đến sân bay Phú Quốc lúc mười giờ.

Cua Cà Mau — tàu cao tốc cập cảng An Thới lúc mười một giờ.

Mực ống — ngư dân Phú Quốc giao tận bến lúc bốn giờ sáng, Bảo đã đi nhận trước khi trời sáng.

Anh kiểm tra từng con tôm, từng con cua, từng con mực bằng test kit.

Tất cả sạch.

Hai giờ chiều.

Bảo bắt đầu mise en place — chuẩn bị nguyên liệu cho đại tiệc.

Bốn phụ bếp đứng xung quanh, chờ lệnh.

Anh mặc chef coat trắng, cổ áo có chữ "ĐQB" thêu chỉ vàng, tóc vuốt gọn ra sau, ánh mắt tập trung tuyệt đối. — Minh, sơ chế tôm hùm, tách vỏ giữ nguyên đầu.

Hải, lọc cua, tách gạch riêng.

Tú, rửa mực, khứa vảy rồng cách nhau năm mili.

Loan, chuẩn bị stock rau củ theo công thức trên tường.

Tiếng dao, tiếng nước, tiếng bếp gas — bếp Hải Ngọc sống lại.

Bảo di chuyển giữa các station như một nhạc trưởng, kiểm tra từng chi tiết, nếm từng thứ nước dùng, điều chỉnh từng gram gia vị. *** Sáu giờ tối.

Đoàn ngoại giao đến.

Lần này không chỉ có Đại sứ Moreau và Thứ trưởng Bộ Ngoại giao — mà còn có hai thanh tra Michelin từ Singapore được mời tham dự với tư cách quan sát viên.

Tin tức về vụ đầu độc và sự kiên cường của Hải Ngọc đã lan đến tai họ, và họ muốn tận mắt chứng kiến.

Nhà hàng được trang trí tinh tế: đèn nến trên mỗi bàn, hoa lan trắng cắm trong bình thủy tinh, view biển Bãi Trường với hoàng hôn đang chuyển từ cam sang tím.

Nhạc nền acoustic guitar nhẹ nhàng từ nghệ sĩ sống ngồi ở góc sảnh.

Bảo đứng trong bếp, nhắm mắt ba giây.

Rồi mở mắt. — Bắt đầu.

Mười hai món ra bàn trong ba tiếng, mỗi món cách nhau đúng mười lăm phút — nhịp điệu hoàn hảo của một bữa tiệc fine dining.

Món khai vị: Tartare cá ngừ đại dương Phú Quốc với gel nước mắm nhĩ năm năm và chip bánh tráng rừng.

Món hai: Súp bào ngư Côn Đảo nấu xương gà ta mười hai tiếng, rắc lá tía tô khô và dầu mè rang.

Món ba: Sashimi tôm hùm Bình Ba — thịt tôm sống cắt usuzukuri mỏng như giấy, trải trên đá lạnh, chấm ponzu nước mắm.

Món bốn: Cua Cà Mau deconstructed — thịt cua trộn gạch cua, bọc trong lớp bánh cuốn mỏng Thanh Trì, hấp ba mươi giây, rưới sauce bơ trứng muối.

Từng món, từng món, từng món — mỗi đĩa là một tác phẩm nghệ thuật, mỗi miếng ăn là một câu chuyện về biển đảo Phú Quốc, về ẩm thực Việt Nam, về đôi bàn tay của Đặng Quốc Bảo.

Đại sứ Moreau ăn trong im lặng gần như tôn giáo.

Hai thanh tra Michelin ghi chép liên tục, trao đổi nhỏ bằng tiếng Pháp, gật đầu đồng thời.

Món cuối cùng — dessert — được Bảo tự tay mang ra bàn: Bánh flan cà phê Robusta Phú Quốc với caramel nước mắm và kem dừa sáp Trà Vinh.

Anh đặt đĩa xuống trước mặt Đại sứ, cúi đầu nhẹ.

Đại sứ Moreau nếm miếng đầu tiên.

Đặt thìa xuống.

Nhìn Bảo. — Chef Đặng, — ông nói bằng tiếng Việt lơ lớ, — tôi đã ăn ở hàng trăm nhà hàng sao Michelin trên thế giới.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi ăn một bữa tiệc mà mỗi món đều khiến tôi nhớ về biển.

Rồi ông đứng dậy, vỗ tay.

Cả bàn tiệc đứng dậy theo.

Tiếng vỗ tay vang khắp nhà hàng, lan ra ban công, hòa vào tiếng sóng biển đêm.

Mười giờ tối.

Sau khi khách ra về, hai thanh tra Michelin bước vào bếp.

Họ bắt tay Bảo, rồi một người nói bằng tiếng Anh: — Chef Đặng, chúng tôi sẽ đề xuất nhà hàng Hải Ngọc vào danh sách xét duyệt sao Michelin Guide Vietnam năm nay.

Dựa trên bữa tối hôm nay, tôi tin tưởng vào kết quả.

Bảo cúi đầu: — Cảm ơn quý vị.

Khi hai thanh tra ra về, Bảo tháo chiếc tạp dề, treo lên móc.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay — đôi bàn tay có vết sẹo, đôi bàn tay từng bị đạp xuống bùn — và lần đầu tiên trong hai năm, anh mỉm cười thật sự.

Từ cửa bếp, Ngọc đứng nhìn anh.

Cô không bước vào.

Cô chỉ đứng đó, nhìn chồng mình cười — nụ cười hiếm hoi, nụ cười của người vừa giành lại tất cả những gì đã mất.

Mắt cô ướt, nhưng cô cười theo.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...