Chương 3: Vạch Mặt Con Rể Giàu
Bữa tiệc đã vào món chính — phi lê bò wagyu nướng than hồng, kèm nấm truffle và rượu vang Château Margaux 2010.
Hai trăm vị khách ăn uống, trò chuyện, tiếng cười hòa vào tiếng nhạc jazz du dương.
Nhưng ở bàn chính, không ai nuốt nổi miếng nào.
Bà Tư Hương ngồi cứng đờ, mắt liếc nhìn Phong rồi lại nhìn xuống đĩa thức ăn.
Bà đã cố gắng nói vài câu xã giao — "Con à, bác không biết..." — nhưng Phong chỉ mỉm cười lịch sự và đổi chủ đề.
Mỗi nụ cười của anh như một nhát dao cắt vào lòng tự ái bà, nhẹ nhàng nhưng chính xác.
Hùng ngồi đối diện Phong, cố giữ vẻ bình thản nhưng cổ áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi.
Anh ta uống liền ba ly rượu, tay run đến mức đặt ly xuống bàn mà kêu lách cách.
Linh — vợ anh ta — liên tục đá chân chồng dưới gầm bàn, thì thầm: "Bình tĩnh đi anh."
Phong đợi.
Anh đợi đến khi món tráng miệng được dọn ra — crème brûlée với lá vàng thật — rồi mới đứng dậy.
"Xin phép gia đình, con có vài lời muốn nói."
Anh bấm nút trên chiếc remote nhỏ.
Màn hình LED lớn phía sau bục sân khấu sáng lên.
Cả đại sảnh im lặng, hai trăm đôi mắt đổ dồn về phía màn hình.
Hình ảnh đầu tiên hiện ra: logo công ty Đức Hùng Real Estate, kèm dòng chữ "Tập đoàn BĐS Đức Hùng — Dự án Khu đô thị Phú Mỹ Hưng Riverside".
Hùng nhổm dậy.
Mặt anh ta tái xanh như tờ giấy.
"Cái gì... cái gì đây?"
Phong không nhìn Hùng.
Anh nhìn bà Tư Hương.
"Bác Tư, con biết bác rất tự hào về anh Hùng.
Anh ấy nói với gia đình mình là đại gia bất động sản, vừa mua penthouse Vinhomes hai mươi ba tỷ, đúng không ạ?"
Bà Tư Hương gật đầu máy móc, mắt bắt đầu lộ vẻ hoang mang.
"Vậy con xin hỏi bác một câu."
Phong bấm remote.
Màn hình chuyển sang trang tiếp theo — một bản hợp đồng mua bán căn hộ, phóng to phần chữ ký.
"Căn penthouse Vinhomes Golden River mà anh Hùng khoe — bác có biết nó chưa bao giờ được sang tên không?"
Im lặng.
Phong bấm tiếp.
Màn hình hiện ra một bảng tính Excel phức tạp, với các dòng tiền được tô đỏ chói.
"Đây là dòng tiền của công ty Đức Hùng Real Estate trong ba năm qua.
Tổng số tiền huy động từ nhà đầu tư cá nhân: bốn trăm hai mươi tỷ đồng.
Tổng số tiền thực sự đổ vào dự án bất động sản: mười bảy tỷ.
Số còn lại — bốn trăm lẻ ba tỷ — đi đâu?"
Phong bấm remote lần nữa.
Sơ đồ dòng tiền hiện ra — một mạng nhện chằng chịt các công ty ma, tài khoản ngân hàng ở Agribank, Sacombank, BIDV, tiền chảy vòng vòng từ công ty này sang công ty khác rồi cuối cùng chảy vào tài khoản cá nhân Đặng Đức Hùng.
"Mô hình Ponzi, thưa quý vị."
Phong quay ra nói với cả đại sảnh, giọng bình thản như đang thuyết trình ở hội thảo đầu tư.
"Anh Hùng dùng tiền nhà đầu tư mới trả lãi cho nhà đầu tư cũ.
Không có dự án bất động sản nào thật sự.
Khu đô thị Phú Mỹ Hưng Riverside mà anh ấy quảng cáo — đất đó thuộc sở hữu nhà nước, chưa bao giờ được cấp phép xây dựng."
Tiếng xì xào nổi lên như ong vỡ tổ.
Vài vị khách đứng dậy, nhìn Hùng với ánh mắt kinh ngạc.
Một ông già tóc bạc — mà Hùng nhận ra là ông Nguyễn Đức Trọng, chủ tịch Novaland — đặt ly rượu xuống, lắc đầu chậm rãi.
Hùng đứng bật dậy, ghế ngã đổ sau lưng kêu rầm.
"Bịa đặt!
Mày bịa đặt!"
Anh ta chỉ tay vào mặt Phong, giọng the thé.
"Tao kiện mày tội vu khống!
Tao—" "Anh Hùng."
Phong cắt ngang, giọng vẫn không thay đổi.
Anh cúi xuống, mở chiếc cặp da đen dưới gầm bàn, lấy ra một tập hồ sơ dày khoảng hai trăm trang, bìa đóng dấu đỏ.
"Đây là bản sao hồ sơ điều tra từ Cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Tham nhũng, Kinh tế, Buôn lậu — C03 Bộ Công an.
Số vụ: 2024-C03-BĐS-0847.
Đối tượng điều tra chính: Đặng Đức Hùng, sinh năm 1988, hộ khẩu quận 7, TP.HCM."
Phong đặt tập hồ sơ lên bàn, ngay trước mặt Hùng.
Tiếng "cộp" vang khô khốc trong không gian im phăng phắc.
"C03 đã theo dõi anh mười tám tháng.
Họ có đầy đủ: bản kê khai tài sản giả, hợp đồng ma, sổ đỏ photoshop, và đặc biệt — ghi âm cuộc gọi giữa anh và ông Lý Văn Đạt, Giám đốc chi nhánh Agribank Phú Mỹ Hưng, bàn cách rút tiền đầu tư qua kênh tín dụng đen."
Phong bấm remote.
Màn hình phát đoạn ghi âm, giọng Hùng vang lên rõ ràng trong loa: "Anh Đạt ơi, chuyển gấp cho em năm mươi tỷ qua công ty Phúc An, em trả hoa hồng anh mười phần trăm như mọi khi..."
Hùng lao tới, tay vung lên định tắt loa, nhưng hai nhân viên bảo vệ đã bước đến đứng chắn.
Anh ta đứng giữa đại sảnh, hai tay buông thõng, mặt trắng bệch, mồ hôi nhỏ giọt từ cằm xuống chiếc cà vạt lụa.
Chiếc đồng hồ Rolex trên tay — mà bây giờ mọi người đều biết là mua bằng tiền lừa đảo — lấp lánh một cách mỉa mai dưới ánh đèn pha lê.
Linh — vợ Hùng — ngồi sụp xuống ghế, hai tay bụm mặt.
Tiếng khóc của cô bị nuốt vào lòng bàn tay, vai rung lên từng đợt.
Bà Tư Hương quay sang nhìn con gái lớn, rồi nhìn Hùng, rồi nhìn Phong, mắt bà trợn tròn như không thể xử lý được lượng thông tin đang đổ vào.
"Không... không thể nào..."
Bà Tư Hương lắp bắp.
"Hùng nó... nó nói với tôi... dự án hàng trăm tỷ..."
"Bác Tư à."
Phong ngồi xuống, giọng nhẹ đi, không còn vẻ thuyết trình mà trở nên trầm lắng.
"Con không làm việc này để trả thù.
Con làm vì gia đình mình.
Chị Linh là chị vợ con.
Nếu Hùng tiếp tục, khi C03 bắt — và họ sẽ bắt — chị Linh sẽ bị liên đới.
Tài sản gia đình bác có thể bị phong tỏa vì dính líu đến tiền bẩn."
Bà Tư Hương nghe đến đây thì run bắn.
Bàn tay bà bám chặt mép bàn, các đốt ngón trắng bệch.
Bà quay sang nhìn ông Tư — ông ngồi im như pho tượng, mắt nhìn thẳng vào khoảng không, hàm nghiến chặt đến mức gân thái dương nổi lên.
Hùng lùi lại.
Lùi từng bước.
Chân anh ta vấp vào chân ghế, loạng choạng.
Rồi như một quả bóng xì hơi, anh ta sụp xuống — hai đầu gối chạm sàn đá hoa cương — ngay giữa đại sảnh, trước mặt hai trăm vị khách thượng lưu Sài Gòn.
"Phong... em Phong..."
Giọng Hùng khàn đặc, nước mắt chảy xuống.
"Anh xin lỗi... anh xin lỗi... đừng... đừng đưa cho công an..."
Phong đứng nhìn Hùng quỳ dưới đất.
Anh nhớ lại bữa tiệc hôm trước — "Chắc bằng tiền thuê trọ của em... vài trăm năm" — và nụ cười khinh khỉnh trên gương mặt người đàn ông bây giờ đang khóc dưới chân anh.
Phong không cười.
Anh không hả hê.
Anh chỉ cảm thấy mệt.
"Anh Hùng, đứng dậy đi."
Phong nói, giọng bình thản.
"Việc của C03 là việc của pháp luật, không phải của con.
Con chỉ cung cấp bằng chứng vì con có nghĩa vụ bảo vệ gia đình mình."
Hùng không đứng dậy.
Anh ta vẫn quỳ đó, hai tay chống sàn, đầu cúi gầm, nước mắt nhỏ xuống đá hoa cương loang ra thành vũng nhỏ.
Ngọc ngồi bên cạnh Phong, tay nắm chặt tay anh.
Cô không khóc, nhưng mắt cô đỏ hoe.
Cô nhìn chị gái đang sụp đổ, nhìn mẹ đang run rẩy, và cảm thấy một nỗi đau nhức nhối trong ngực — nỗi đau của một gia đình đang bị xé nát bởi sự thật.
Phong siết tay Ngọc dưới gầm bàn, thì thầm: "Anh xin lỗi.
Nhưng nếu không làm bây giờ, sau này sẽ muộn."
Ngọc gật đầu, mắt nhìn thẳng.
"Em hiểu."
Bà Tư Hương bỗng đứng dậy, loạng choạng bước đến chỗ Phong.
Đôi chân bà trong giày cao gót run lẩy bẩy, gót giày gõ trên sàn không còn đều đặn oai phong như hôm nào mà lệch nhịp, xiêu vẹo.
Bà đứng trước mặt Phong, miệng mấp máy.
"Con... con ơi..."
Giọng bà khàn đặc, khác hẳn cái giọng sắc lẹm đã hét "năm tỷ" hôm trước.
"Bác... bác không biết...
Hùng nó nói..."
Phong đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ khuỷu tay bà.
"Bác ngồi nghỉ đi ạ.
Chuyện còn dài, bác cần giữ sức."
Câu nói đó — "chuyện còn dài" — vang lên nhẹ nhàng, nhưng Hùng nghe thấy và toàn thân anh ta co rúm lại như bị điện giật.
Bởi anh ta biết, tập hồ sơ hai trăm trang kia mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Và phần chìm — phần mà Phong chưa đưa ra — mới là thứ sẽ đưa anh ta vào trại giam.