Chương 4: Phú Mỹ Hưng Sụp Đổ

Hai ngày sau bữa tiệc Landmark 81, bão tố ập đến.

Sáng thứ Hai, bảy giờ mười lăm phút, Phong đang ngồi trong phòng làm việc tại tầng 35 Vietcombank Tower trên đường Công Trường Mê Linh, quận 1.

Căn phòng rộng bốn mươi mét vuông, tường kính nhìn ra bến Bạch Đằng, bàn gỗ sồi kê giữa phòng với ba màn hình Bloomberg Terminal đang nhấp nháy các chỉ số chứng khoán.

Điện thoại bàn reo.

Phong nhấc máy.

"Anh Phong, em Tuấn bên phòng giao dịch."

Giọng đầu dây bên kia hổn hển, như vừa chạy marathon.

"Cổ phiếu quỹ mình — DNA Trust — đang bị bán tháo trên HoSE.

Khối lượng bán mười lăm phút đầu phiên đã vượt trung bình cả tuần.

Giá sàn rồi anh ơi!"

Phong đặt ly cà phê xuống.

Mặt anh không biến sắc, nhưng hàm siết chặt.

"Khối lượng bao nhiêu?"

"Hai mươi triệu cổ phiếu.

Toàn lệnh bán chủ động, chia nhỏ qua bốn mươi tài khoản khác nhau tại sáu công ty chứng khoán.

SSI, VNDirect, HSC, FPTS, Mirae Asset, và KB Securities."

Phong bấm vào Bloomberg Terminal.

Biểu đồ giá cổ phiếu DNA Trust hiện ra — một đường thẳng đứng lao xuống như thác nước.

Từ 45.000 đồng/cổ phiếu xuống 38.000 trong mười lăm phút.

Mỗi ngàn đồng mất đi tương đương một trăm tỷ giá trị vốn hóa bốc hơi.

"Tra nguồn lệnh bán.

Ngay lập tức."

Phong cúp máy, gọi số khác.

"Anh Khoa, vào phòng anh.

Ngay bây giờ."

Ba mươi giây sau, Trương Minh Khoa bước vào, tay cầm iPad, mặt căng thẳng.

"Anh Phong, em vừa kiểm tra.

Bốn mươi tài khoản bán tháo đều được mở trong vòng hai tuần qua, tại các chi nhánh chứng khoán ở quận 7 và quận Phú Nhuận.

Người đứng tên đều là... nhân viên cũ của công ty Đức Hùng Real Estate."

Phong nhắm mắt lại ba giây.

Khi mở ra, ánh mắt anh lạnh như thép.

"Hùng.

Thằng đó tấn công trước khi C03 kịp bắt."

Khoa gật đầu.

"Và không chỉ vậy.

Em vừa nhận tin từ Vietcombank — tài khoản quỹ ủy thác chính của mình, số dư bảy trăm tỷ, đã bị phong tỏa tạm thời theo yêu cầu của Cơ quan Thanh tra Giám sát Ngân hàng.

Lý do: 'Nghi vấn giao dịch bất thường liên quan đến thao túng giá chứng khoán'."

Phong đứng dậy.

Ghế xoay lăn ra sau đập vào tường kính kêu cộp.

"Ai ký lệnh phong tỏa?"

"Ông Nguyễn Văn Hải, Phó Chánh Thanh tra Ngân hàng Nhà nước chi nhánh TP.HCM."

Khoa ngập ngừng.

"Anh Phong, ông Hải này... có quan hệ anh em kết nghĩa với ông Lý Văn Đạt — Giám đốc chi nhánh Agribank Phú Mỹ Hưng — người bị C03 điều tra cùng vụ với Hùng."

Phong cảm thấy một sợi dây vô hình đang siết quanh cổ.

Hùng không chỉ phản công — Hùng đã chuẩn bị sẵn.

Cái Ponzi scheme bốn trăm tỷ đó không phải một mình hùng xây, đằng sau nó là cả một mạng lưới.

Mười giờ sáng, tin tức nổ ra trên các trang tài chính.

Cafef, VnEconomy, Thanh Niên đồng loạt đưa tin: "Quỹ ủy thác ngàn tỷ DNA Trust bị nghi thao túng giá — tài khoản bị phong tỏa."

Bài viết được chia sẻ hàng ngàn lượt trên Facebook trong vòng một giờ.

Các group đầu tư chứng khoán trên Telegram dậy sóng, nhà đầu tư bán tháo thêm, giá cổ phiếu tiếp tục rơi.

Mười một giờ, điện thoại Phong liên tục đổ chuông.

Đối tác nước ngoài gọi — quỹ Temasek Singapore, quỹ GIC — yêu cầu giải trình.

Nhà đầu tư trong nước gọi — hỏi khi nào rút được tiền.

Luật sư gọi — thông báo có đơn kiện tập thể đang được soạn.

Phong ngồi trong phòng làm việc, một mình, cửa đóng.

Trước mặt anh là ba màn hình Bloomberg, mỗi màn hình đều hiển thị những con số đỏ rực.

Bảy trăm tỷ bị phong tỏa.

Giá cổ phiếu mất ba mươi phần trăm.

Uy tín mười năm xây dựng đang tan chảy từng giờ như nước đá dưới nắng Sài Gòn.

Anh nhấc điện thoại di động, gọi cho Ngọc.

Chuông reo bảy tiếng trước khi cô bắt máy.

"Anh..."

Giọng Ngọc run rẩy, khác hẳn mọi ngày.

"Em đọc báo rồi.

Anh... anh có sao không?"

"Anh ổn."

Phong nói, dù cổ họng anh khô đắng.

"Ngọc à, em đừng đọc mấy bài báo đó.

Anh sẽ xử lý."

Im lặng ba giây.

Rồi Ngọc nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng từng chữ.

"Anh Phong, em phải nói với anh một chuyện."

"Gì?"

"Mẹ em vừa gọi.

Bà nói... bà nói em phải chia tay anh.

Bà nói anh lừa đảo, bà nói anh sẽ vào tù, bà nói—" Ngọc nghẹn lời, hít một hơi sâu, "—bà nói nếu em không chia tay, bà sẽ từ mặt em."

Phong nhắm mắt lại.

Tay trái anh nắm chặt thành bàn, các đốt ngón trắng bệch.

"Em nghĩ sao?"

Anh hỏi, giọng trầm.

"Em..."

Ngọc khóc.

Tiếng khóc của cô không ồn ào mà nghẹn ngào, từng tiếng nấc nhỏ như dao cắt.

"Em không muốn anh khổ vì em.

Em không muốn mẹ em... em không muốn gia đình em trở thành gánh nặng cho anh.

Anh đang bị tấn công, anh cần tập trung, em... em sợ em sẽ là thứ kéo anh xuống."

"Ngọc."

"Em nghĩ... có lẽ... mình nên dừng lại.

Để anh—" "Ngọc."

Phong cắt ngang, giọng không to nhưng chắc nịch.

"Em nghe anh nói."

Đầu dây bên kia im lặng, chỉ còn tiếng thở không đều.

"Anh đã giả nghèo để thử lòng người.

Nhưng anh không bao giờ thử em.

Em biết tại sao không?"

"..."

"Vì em là người duy nhất không cần thử.

Em yêu anh khi anh mặc áo thun chợ Bến Thành, đi dép tổ ong, ở phòng trọ quận 4.

Em không bao giờ hỏi anh có bao nhiêu tiền.

Em không bao giờ so sánh anh với ai.

Em chỉ hỏi anh có ăn cơm chưa, có ngủ đủ giấc không."

Ngọc khóc to hơn, tiếng nấc vỡ ra trong điện thoại.

"Bây giờ anh nói em nghe rõ này.

Anh sẽ giải quyết chuyện này trong bốn mươi tám giờ.

Và khi xong, anh sẽ đến đón em.

Em không cần phải chọn giữa anh và gia đình.

Anh sẽ làm cho gia đình em hiểu."

"Anh..."

"Em tin anh không?"

Ba giây im lặng.

Rồi giọng Ngọc vang lên, nhỏ nhưng không còn run.

"Em tin."

Phong cúp máy.

Anh ngồi im một phút, nhìn ra bến Bạch Đằng qua tường kính.

Sông Sài Gòn chảy lặng lờ dưới nắng trưa, thuyền du lịch qua lại, cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp tục bình thường trong khi thế giới của anh đang rung chuyển.

Rồi anh nhấc điện thoại, bấm một số quốc tế.

Đầu dây bên kia bắt máy sau hai hồi chuông.

"David, it's Phong.

I need to activate Protocol Bravo.

Full counter-offensive.

Yes, all of it.

Forty-eight hours."

Anh cúp máy, xoay ghế, nhìn lại ba màn hình Bloomberg đỏ rực.

Rồi anh mở ngăn kéo bàn, lấy ra một cuốn sổ da bìa đen.

Bên trong, viết tay bằng mực xanh, là danh sách mười hai cái tên — mười hai đồng minh tài chính mà anh đã xây dựng quan hệ suốt mười năm qua.

Ngân hàng đầu tư Goldman Sachs chi nhánh Singapore.

Quỹ đầu tư quốc gia GIC.

Ngân hàng HSBC Vietnam.

Credit Suisse Hong Kong.

Phong mở điện thoại, gửi đúng một tin nhắn vào group chat có tên "Inner Circle": "Gentlemen, it's time."

Trong vòng mười phút, mười hai tin nhắn trả lời.

Tất cả đều giống nhau: "Roger that."

Phong đóng cuốn sổ lại.

Bên ngoài cửa kính, Sài Gòn vẫn nóng bức và ồn ào.

Nhưng bên trong căn phòng này, một cỗ máy phản công trị giá hàng ngàn tỷ đồng đã bắt đầu khởi động.

Hùng muốn chiến tranh?

Được.

Phong sẽ cho anh ta thấy chiến tranh thật sự trông như thế nào.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...