Chương 5: Cú Lật Kèo Thế Kỷ

Thứ Ba, năm giờ sáng.

Trời Sài Gòn còn tối mờ, đường phố vắng tanh chỉ có vài chiếc xe rác leng keng.

Nhưng tại tầng 35 Vietcombank Tower, đèn sáng trưng.

Phong chưa ngủ.

Hai mươi bốn giờ qua, anh chỉ chợp mắt bốn mươi lăm phút trên sofa văn phòng.

Cặp mắt trũng sâu, râu lởm chởm chưa cạo, nhưng đôi tay gõ bàn phím vẫn nhanh và chính xác như máy.

Trước mặt anh, ba màn hình Bloomberg Terminal hiển thị dữ liệu từ ba múi giờ khác nhau — Singapore, Hong Kong, và London.

Thị trường châu Á chuẩn bị mở cửa trong hai giờ nữa.

Và khi chuông mở cửa HoSE rung lên lúc chín giờ sáng, mọi thứ phải sẵn sàng.

Khoa bước vào, tay bưng hai ly cà phê đen đặc quánh từ quán cóc dưới chân tòa nhà.

"Cập nhật tình hình, anh Phong."

Khoa đặt ly cà phê xuống, mở iPad.

"HSBC Vietnam đã chuyển hai trăm tỷ đồng vào tài khoản ký quỹ dự phòng tại VNDirect lúc hai giờ sáng.

Goldman Sachs Singapore confirm ba trăm tỷ qua kênh hoán đổi ngoại tệ — tiền sẽ về tài khoản SSI trước tám giờ.

GIC gửi cam kết bằng văn bản, sẵn sàng mua vào một trăm triệu cổ phiếu DNA Trust ở bất kỳ giá nào dưới ba mươi lăm ngàn."

Phong gật đầu, uống một ngụm cà phê.

Vị đắng nghét lan trên lưỡi, nhưng anh cần sự tỉnh táo đó.

"Phía Thanh tra Ngân hàng?" anh hỏi.

"Luật sư Đỗ Minh Trí đã nộp đơn khiếu nại lên Chánh Thanh tra Ngân hàng Nhà nước trung ương tối qua.

Kèm theo bằng chứng ông Nguyễn Văn Hải — người ký lệnh phong tỏa — có mối quan hệ tài chính với Lý Văn Đạt, đối tượng đang bị C03 điều tra.

Chánh Thanh tra đã đọc hồ sơ và gọi điện cho anh Trí lúc mười một giờ đêm."

Khoa ngừng một nhịp.

"Lệnh phong tỏa sẽ được dỡ bỏ lúc tám giờ sáng nay, trước khi HoSE mở cửa."

Phong thở ra.

Bảy trăm tỷ sắp được giải phóng.

Nhưng đó mới chỉ là một nửa kế hoạch.

"Bên Hùng có động tĩnh gì?"

Phong hỏi.

Khoa vuốt iPad, mở một file theo dõi.

"Theo nguồn tin từ sàn SSI quận 7, nhóm bốn mươi tài khoản của Hùng vẫn đang giữ vị thế bán khống khoảng ba mươi triệu cổ phiếu DNA Trust.

Anh ta đang chờ giá xuống dưới ba mươi ngàn để chốt lời.

Nếu giá xuống đúng mức đó, nhóm Hùng lãi khoảng bốn trăm năm mươi tỷ.

Đủ để trả nợ Ponzi và chạy ra nước ngoài."

"Anh ta sẽ không kịp chạy."

Phong mở một file Excel trên màn hình phải.

"Kế hoạch short squeeze.

Từ chín giờ đến chín giờ mười lăm — mười lăm phút đầu phiên — GIC đặt lệnh mua một trăm triệu cổ phiếu ở giá ba mươi lăm ngàn.

Cùng lúc, HSBC và Goldman mua thêm năm mươi triệu cổ phiếu qua các công ty chứng khoán khác nhau.

Tổng lực mua: một trăm năm mươi triệu cổ phiếu trong mười lăm phút."

Khoa nghe mà toát mồ hôi.

"Anh muốn ép giá tăng trần?"

"Không chỉ tăng trần."

Phong gõ thêm vài con số.

"Khi giá tăng ngược lại, nhóm Hùng phải mua lại cổ phiếu để đóng vị thế bán khống.

Nhưng trên thị trường sẽ không còn ai bán — vì tất cả cổ phiếu đã nằm trong tay liên minh của mình.

Hùng sẽ bị ép mua ở giá trần, mỗi cổ phiếu lỗ ít nhất mười lăm ngàn đồng.

Với ba mươi triệu cổ phiếu bán khống, tổng lỗ: bốn trăm năm mươi tỷ."

"Đúng bằng số tiền anh ta tưởng sẽ lãi."

Khoa thì thầm.

"Đúng.

Và với khoản lỗ đó, tài khoản ký quỹ của nhóm Hùng sẽ bị call margin.

Các công ty chứng khoán sẽ tự động bán tài sản thế chấp — trong đó có căn penthouse Vinhomes, xe hơi, và tất cả bất động sản đứng tên anh ta.

Hùng sẽ không còn gì."

Tám giờ sáng.

Email từ Ngân hàng Nhà nước: lệnh phong tỏa tài khoản Vietcombank được dỡ bỏ.

Bảy trăm tỷ đồng chảy lại vào hệ thống như máu trở về tim.

Tám giờ ba mươi.

Các lệnh mua được đặt sẵn trên hệ thống giao dịch của VNDirect, SSI, HSC.

Một trăm năm mươi triệu cổ phiếu.

Giá đặt: ba mươi lăm ngàn đồng.

Chờ chuông.

Chín giờ sáng.

Chuông mở cửa HoSE rung lên.

Phong ngồi trước Bloomberg Terminal, hai tay đặt trên bàn, mắt không rời màn hình.

Khoa đứng sau, tay nắm chặt lưng ghế.

Mười lăm giây đầu tiên — giá DNA Trust vẫn ở mức ba mươi hai ngàn, nơi nó đóng cửa hôm qua.

Nhóm Hùng đang đặt thêm lệnh bán, cố ép giá xuống.

Giây thứ ba mươi — lệnh mua từ GIC kích hoạt.

Một trăm triệu cổ phiếu hút sạch toàn bộ lệnh bán trên sàn.

Giá nhảy từ ba mươi hai ngàn lên ba mươi lăm ngàn trong tích tắc.

Phút thứ hai — HSBC và Goldman vào cuộc.

Năm mươi triệu cổ phiếu mua thêm.

Giá vọt lên bốn mươi ngàn.

Bốn mươi hai ngàn.

Bốn mươi lăm ngàn.

Phút thứ năm — giá chạm trần: bốn mươi tám ngàn sáu trăm đồng.

Trên bảng điện tử HoSE, dòng chữ "CE" — ceiling — nhấp nháy bên cạnh mã DNA Trust.

Toàn bộ lệnh bán trên sàn đã bị hút sạch.

Không còn ai bán.

Và nhóm Hùng — với ba mươi triệu cổ phiếu bán khống — bắt đầu nhận margin call.

Tại một văn phòng thuê tạm ở tầng 12 tòa nhà IPC Phú Mỹ Hưng, quận 7, Đặng Đức Hùng ngồi trước màn hình laptop, mặt trắng như giấy.

Bốn chiếc điện thoại trên bàn đổ chuông liên tục — công ty chứng khoán gọi đòi nộp thêm ký quỹ.

SSI: "Anh Hùng, tài khoản bị call margin, cần nộp thêm một trăm hai mươi tỷ trước mười giờ."

VNDirect: "Nếu không nộp đủ, chúng tôi sẽ tự động thanh lý tài sản thế chấp."

Một trăm hai mươi tỷ.

Hùng không có.

Toàn bộ tiền của anh ta đã đổ vào bốn mươi tài khoản bán khống.

Căn penthouse Vinhomes, hai chiếc xe Mercedes, ba lô đất ở Bình Dương — tất cả đang bị thế chấp.

Và khi margin call không được đáp ứng, tất cả sẽ bị bán thanh lý.

"Gọi cho Đạt!"

Hùng hét lên, giọng the thé.

"Gọi cho ông Đạt Agribank!

Bảo ông ấy chuyển tiền!"

Trợ lý của Hùng — một thanh niên mặt non choẹt — bấm số rồi ngẩng lên, mặt tái mét.

"Anh ơi, số ông Đạt không liên lạc được.

Em gọi chi nhánh Agribank Phú Mỹ Hưng, họ nói ông Đạt bị đình chỉ công tác từ sáng nay."

Hùng ngã xuống ghế.

Mắt anh ta trợn trừng nhìn lên trần nhà.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo sơ mi, loang ra thành hình bản đồ trên nệm ghế da.

Hai tay anh ta run đến mức không bấm nổi điện thoại.

Đúng lúc đó, cửa văn phòng bật mở.

Không phải trợ lý, không phải nhân viên.

Sáu người mặc thường phục bước vào, ba người đi đầu giơ thẻ ngành.

Thẻ màu đỏ, chữ vàng: "Cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Tham nhũng, Kinh tế, Buôn lậu — C03 Bộ Công an."

"Đặng Đức Hùng?"

Người đi đầu — một sĩ quan trung niên, mặt lạnh, giọng không cảm xúc — đọc từ một tờ giấy có đóng dấu đỏ.

"Theo quyết định số 2847/QĐ-C03 ngày hai mươi tháng năm năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu, anh bị tạm giữ để phục vụ điều tra về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản và thao túng thị trường chứng khoán.

Anh có quyền giữ im lặng và có quyền có luật sư."

Hùng không giữ im lặng.

Anh ta khóc.

Khóc như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn cắp, hai tay ôm đầu, nước mắt nước mũi chảy lòng ròng trên chiếc cà vạt lụa Hermès.

Hai sĩ quan tiến đến, còng tay Hùng.

Tiếng khóa còng "tách" vang lên trong văn phòng im lặng.

Chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay bị lệch sang một bên vì chiếc còng sắt, mặt kính phản chiếu ánh đèn huỳnh quang — một hình ảnh mỉa mai đến cay đắng.

Khi Hùng bị dẫn ra cửa, anh ta quay lại nhìn chiếc laptop vẫn đang hiển thị bảng giá chứng khoán.

Mã DNA Trust: bốn mươi tám ngàn sáu trăm đồng.

Trần.

Và bên cạnh, tài khoản của anh ta: âm bốn trăm năm mươi tỷ đồng.

Con số đỏ rực trên màn hình, đỏ như máu.

Tại tầng 35 Vietcombank Tower, Phong nhận được tin nhắn từ C03: "Đối tượng Đặng Đức Hùng đã bị tạm giữ.

Xin cảm ơn sự hợp tác."

Phong đặt điện thoại xuống.

Anh nhìn ra cửa kính — nắng Sài Gòn đã lên cao, sông Sài Gòn lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Anh thở dài, xoa hai tay lên mặt, cảm nhận lớp râu lởm chởm cào xước lòng bàn tay.

Bốn mươi tám giờ.

Đúng như anh hứa.

Anh nhấc điện thoại, gọi cho Ngọc.

"Em à.

Xong rồi.

Tối nay anh đến đón em."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...