Chương 1: Bảo Vệ Bị Khinh
Bảy giờ sáng, nắng tháng Sáu đổ xuống sân biệt thự trên đường Lạch Tray như rót chì nóng chảy.
Hoàng Việt đứng trước cổng sắt cao ba mét, ba lô lính cũ khoác lệch vai phải, bên trong chỉ có hai bộ quần áo gấp vuông vức theo kiểu quân ngũ và một cuốn sổ nhỏ bìa da sờn góc.
Anh mặc áo polo xám nhạt bạc màu, quần kaki đen ống rộng, đôi giày vải đế cao su mòn gót — trông chẳng khác gì một công nhân cảng đi xin việc lương tháng.
Cánh cổng rít lên một tiếng, ông Lâm Đại Hải — Chủ tịch Tập đoàn Vận tải Biển Đông Hải — bước ra sân trong bộ vest xám xanh, tóc bạc chải ngược.
Ông nhìn Việt từ đầu tới chân, ánh mắt dừng lại ở đôi bàn tay đầy chai sạn rồi gật nhẹ.
"Trung tá Phạm Trọng Nghĩa giới thiệu cậu.
Ông ấy nói cậu là người tốt nhất mà quân đội từng đào tạo."
Giọng Lâm Đại Hải trầm, mỗi chữ nặng như đá tảng.
"Tôi cần cậu bảo vệ con gái tôi — Lâm Tuyền.
Lương tám triệu một tháng, bao ăn ở, làm việc hai mươi tư trên bảy."
Việt đáp gọn: "Vâng.
Tôi hiểu."
Không hỏi thêm điều kiện, không đàm phán mức lương.
Với một người từng sống bằng khẩu phần lương khô và nước suối rừng biên giới suốt sáu năm, tám triệu là một con số quá đỗi bình thường.
Anh không về đây vì tiền.
"Tuyền ơi, ra đây!"
Ông Hải quay vào gọi.
Tiếng gót giày cao gõ xuống nền đá hoa cương vọng ra trước khi người xuất hiện.
Lâm Tuyền bước qua khung cửa kính — váy công sở trắng ôm sát, tóc đen dài buông qua vai trái, kính mát Gucci đẩy lên trán.
Cô hai mươi bốn tuổi, là Phó Tổng Giám đốc phụ trách đối ngoại của Đông Hải, tốt nghiệp Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại Đại học Ngoại thương Hà Nội.
Mùi nước hoa Chanel thoảng trong gió sớm.
Ánh mắt cô lướt qua Việt như lướt qua một cái cọc hàng rào.
"Ba, cái này là bảo vệ hả?"
Tuyền nhếch môi, giọng lạnh tanh như nước đá.
"Trông như mấy anh xe ôm đầu ngõ Lạch Tray."
Việt không đổi sắc mặt.
Anh đã nghe những lời nặng hơn thế nhiều — từ miệng những kẻ thù cầm AK-47 chĩa thẳng vào ngực anh ở vùng biên Lào Cai.
Lời của cô tiểu thư nhà tài phiệt chỉ nhẹ như gió thoảng.
"Anh chỉ cần đứng im và đừng làm phiền tôi là được," Tuyền nói, mở cửa chiếc Mercedes-Benz E300 đen bóng đậu trong sân.
"Ngồi ghế phụ.
Không nói chuyện.
Không nhìn tôi.
Không chạm vào đồ của tôi."
Việt gật đầu, lặng lẽ mở cửa ghế phụ lái ngồi vào.
Mắt anh quét nhanh qua cabin xe — gương chiếu hậu, vị trí túi khí, khóa cửa trung tâm, khoảng cách từ ghế lái tới vô-lăng.
Một thói quen cũ, khắc sâu vào xương tủy từ những năm tháng huấn luyện tại Tiểu đoàn Đặc nhiệm 1.
Tuyền lái xe ra đường Lạch Tray, rẽ vào Nguyễn Đức Cảnh hướng về trụ sở Đông Hải trên đường Lê Hồng Phong.
Con đường sáng sớm vẫn còn vắng, hai bên là hàng phượng vĩ đỏ rực nở muộn.
Cô bật nhạc, không nói thêm lời nào.
Việt nhìn ra kính xe.
Phía sau, một chiếc Toyota Fortuner đen bám theo từ lúc rời biệt thự.
Khoảng cách bốn mươi mét, tốc độ giữ đều.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt dây an toàn.
"Cô Tuyền," anh nói — giọng bình thản như đọc bản tin thời tiết.
"Rẽ trái ở ngã tư phía trước.
Đi đường Tô Hiệu."
"Tôi biết đường đi làm của mình, cảm ơn," Tuyền đáp gắt, mắt không rời đường.
"Rẽ trái.
Bây giờ."
Giọng Việt đột ngột thay đổi — không còn nhẹ nhàng, mà sắc lạnh, ngắn gọn, mang âm hưởng của những mệnh lệnh chiến trường.
Tuyền giật mình, theo bản năng đánh lái sang trái.
Chiếc Fortuner phía sau tăng tốc.
"Nhanh lên, cô Tuyền.
Chạy thẳng, không dừng."
"Anh... anh nói cái gì — " Tuyền nhìn gương chiếu hậu, khuôn mặt tái đi khi thấy chiếc Fortuner lao tới.
Hai chiếc xe máy từ ngõ ngang bất ngờ cắt ngang phía trước, chặn đầu Mercedes.
Tuyền đạp phanh.
Lốp xe rít trên mặt nhựa đường.
Cánh cửa Fortuner bật mở.
Năm gã đàn ông nhảy xuống — đầu trọc, áo ba lỗ, hai tên cầm ống sắt, một tên cầm dao phay.
Gã đi đầu cao gần mét tám, cổ xăm rồng, bước tới đập tay vào nóc xe Mercedes.
"Xuống xe!
Lâm Tuyền, xuống xe ngay!"
Tuyền run rẩy, hai tay bám chặt vô-lăng đến trắng bợt các đốt ngón tay.
Hơi thở cô gấp gáp, ngực phập phồng.
Cô là một nữ doanh nhân sắc sảo trên bàn đàm phán, nhưng đối diện với bạo lực vật lý — cơ thể cô phản bội lý trí.
"Khóa cửa.
Không mở cửa.
Gọi 113."
Việt nói ba câu ngắn, rồi mở cửa ghế phụ bước ra.
Gã xăm rồng cười khẩy: "Ê, thằng bảo vệ, biến đi cho lành.
Chuyện này không liên quan đến mày — " Việt không nói.
Anh bước tới.
Gã cầm ống sắt vung tay đập xuống.
Ống sắt xé gió.
Việt nghiêng người sang phải — động tác nhỏ, tiết kiệm, không thừa một centimet.
Ống sắt chạm vào không khí.
Bàn tay phải Việt chộp lấy cổ tay gã, xoay ngược một trăm tám mươi độ.
Tiếng xương kêu rắc khô khan.
Gã gào lên, ống sắt rơi xuống đường kêu leng keng.
Tên thứ hai lao tới từ phía trái, dao phay chém ngang.
Việt buông tay, hạ thấp trọng tâm, dùng lòng bàn tay trái đẩy mạnh vào khuỷu tay cầm dao.
Cánh tay tên đó bật ngược, dao văng ra xa ba mét.
Việt tiện chân phải quét vào mắt cá chân hắn.
Tên đó ngã sấp, cằm đập xuống mặt đường, máu từ môi dưới chảy ra loang trên nhựa đường nóng.
Ba tên còn lại đứng sững.
Mắt chúng mở to, hàm dưới trễ ra.
Gã xăm rồng — kẻ đầu sỏ — lùi một bước, rút từ sau lưng ra một con dao bấm, bật lưỡi.
"Mày... mày là ai?"
Việt bước tới.
Mỗi bước đều đặn, chậm rãi, như nhịp đập của quả tim.
Gã xăm rồng đâm thẳng.
Việt gạt tay trái sang, nắm cổ tay, kéo gã về phía trước đồng thời dùng đầu gối phải đập vào bụng dưới.
Gã gập người lại như con tôm, nước dãi trào ra khóe miệng.
Việt buông tay, dùng cùi chỏ phải đập xuống gáy.
Gã xăm rồng đổ sụp, mặt úp xuống mặt đường.
Hai tên cuối quay đầu chạy.
Việt nhặt ống sắt dưới đất, ném đi.
Ống sắt xoay trong không trung, đập vào bắp chân tên chạy trước.
Hắn ngã lăn.
Tên còn lại chạy được năm bước thì Việt đã đứng trước mặt — anh di chuyển nhanh đến mức Tuyền ngồi trong xe không kịp thấy anh rời khỏi vị trí cũ.
Một cú đấm vào huyệt thái dương.
Tên cuối cùng ngã vật ra, bất tỉnh.
Ba mươi giây.
Năm người.
Không một giọt mồ hôi trên trán Việt.
Anh quay lại xe, gõ nhẹ lên kính cửa.
Tuyền nhìn anh qua lớp kính — mắt cô mở to, đồng tử giãn nở, hai tay vẫn bám vô-lăng run rẩy.
Cô vừa chứng kiến một điều hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của mình.
"Cô Tuyền, mở cửa.
An toàn rồi."
Tuyền lắp bắp, giọng khô đặc: "Anh... anh vừa..."
"Tôi là bảo vệ của cô," Việt nói, giọng trở lại bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
"Bây giờ tôi lái.
Cô ngồi ghế sau."
Tuyền không phản đối.
Lần đầu tiên trong đời, cô nghe lời một người đàn ông mà không hỏi lại.
Cô mở cửa, bước ra — đầu gối run đến nỗi phải vịn vào thành xe — rồi lặng lẽ ngồi vào ghế sau.
Việt ngồi vào ghế lái, chỉnh gương chiếu hậu.
Trên mặt đường phía sau, năm cái thân nằm la liệt, tiếng rên rỉ yếu ớt vọng lại.
"Anh là ai?"
Tuyền hỏi từ ghế sau, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm.
Việt nhìn cô qua gương chiếu hậu.
Ánh mắt anh bình lặng như mặt nước sông Cấm lúc bình minh.
"Bảo vệ của cô.
Lương tám triệu.
Cô bảo tôi đứng im và đừng làm phiền, nhưng lúc nãy hơi bận nên chưa kịp đứng im."
Tuyền há miệng, rồi ngậm lại.
Lần đầu tiên trong hai mươi bốn năm, đại tiểu thư Lâm Tuyền không tìm được lời nào để đáp.